Category: Thơ
Trầm khúc Đà Nẵng
Ngược nắng bến Bạch Đằng
Những viên sỏi kề vai nhau đếm nhớ
Vớt lên những tiếng rao khuya
Vớt lên những ngọn đèn hột vịt
Đêm Hòa Tấu Libya ♦ Tình Yêu
viên đá cuội vùng lên
tưng – tiếng than của thời đại
hàng ngàn tiếng than của thời đại
bỗng im lặng
Tôi, người đa cảm
ngồi bật dậy
một dấu hỏi to tướng văng ra
rớt ngay góc giường
[kiểu siêu thực] nằm thoi thóp
Mùa hạ, khoảng trắng, khoảng lặng và khoảng không
khoảng trắng nếu nhân đôi . . . nhân đôi . . .
em sẽ xóa anh ra khỏi vùng phủ sóng của những con chữ
không còn những phiên bản nỗi nhớ
Một tín ngưỡng đáng cho 45 triệu người theo
Trong đất nước cộng sản của Thượng Đế
Các nông dân đang dựng lại Giêxu Kytô
Ba nông dân, ở trần
Giêxu đóng khố
Những chỗ ngồi định mệnh
Người ta mặc nhiên mua định mệnh mình
trong mỗi chiếc vé tàu.
Những toa rầm rập rượt đuổi nhau
vẫn đay nghiến ken két đường ray.
Võng
Chờ cho qua 3 đêm Cuội chết đuối
Phục sinh nhau về bên lưỡi liềm trăng
Lại mắc võng trên móc câu nằm hát
Hút lửa mặt trời từ kẽ ngực hoa đăng
… Của đêm ♦ Đêm mẫn tiệp
đêm qua người con gái xâu đêm thành chuỗi
ngồi đan những cọng mưa lên áo gấm
tôi nhặt nhạnh mình
khép lại buổi mông lung
Tối qua, tôi, năm chữ cổ
Chưa kịp nuốt con trăng
Xuống bụng, em giục “về!”
Ngó sững màn sương trắng
Tôi thúc thủ cắn, đắng
đôi mắt khát
đôi mắt hoang mạc
nơi nhìn thấy những bụi xương rồng nứt hoa trên cát bỏng
trong đôi mắt ấy nhìn thấy bóng đêm đang kéo về
Những con chó săn của ta
Những con chó săn của ta sẽ không bao giờ kiếm ra ta
ngay cả qua khe hở những đường nứt rạn trên mặt tâm ban sơ đấy
Mùa xuân, ôi!
và chứng tỏ cho cô thấy vì coi trọng những điều người đời không quan trọng
nên đã phải trả giá cực đắt
đã thất bại ở hết bài thơ này sang bức họa khác
Thất tình
trơ trọi giữa trần gian
tôi tính viết về cái sự đời như vậy
tôi ủ nó như tuổi mười ba đã biết thích sờ mó
Ráp Lại Từ Những Mảnh Vỡ Còn Nguyên Vẹn
tôi như con chim có giọng hót khàn vì đau cổ họng
đi tìm những giòng sông để ngơi nghỉ
nhưng tâm hồn vẫn biến động
Huyễn dụ ♦ Tác phẩm
Phải chi mặt trời đừng mọc ở phía Đông xa kia
Mà chui ra từ giữa hai đùi em
Bình minh bùng vỡ
Nhật ký hồi tưởng
“Chuyện gì thế?”
Người anh hùng vác câu hỏi.
“Chỉ có một đường một.”
Thằng đần đội văn hóa của hắn đi.
Trên dòng ngữ lưu ♦ Lòng nghiêng giả thử
nếu một ngày
em định nghĩa thời gian bằng ánh sáng
có nghĩa là nắng sẽ tắt rất nhanh
See you in the morning
Thành chỉ còn nỗi thơ thôi
Làm gì làm cũng ba hồi lặng nghe
Từ trong dốc thẳm đầu khe
mông mênh
trong sâu tâm tưởng chảy một giòng
xanh thời gian trôi theo những mùa
màng gặt hái lúa thơm trên một
ngày bình yên…

New Comments