Category: Biên Khảo
Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia Cuba
Ngoài sự khêu gợi về tính dục, tòa nhà mỹ thuật của Porro cũng là một bình luận về quá khứ và tương lai của Cuba. Khi bạn đi vòng trên hành lang uốn cong của ngôi trường, bạn không thể thấy nơi bạn đã đi qua hay nơi bạn sẽ tới. Sự mất thời gian và phương hướng là một ẩn dụ về giai đoạn phát triển mới của Cuba. Tòa nhà là hiện thân của sự phấn khích lẫn lo sợ trong cuộc cách mạng mới này.
Tên đãi chữ khù khoằm ở Hoang Dã Tây
Nhìn tranh [VNM] tôi cứ nghĩ vẩn vơ, giá như loài người có dương vật mọc giữa trán thì tuyệt vời biết bao! Thế giới sẽ vạn lần văn minh hơn; con người sẽ chân thực và đạo đức hơn gấp ức triệu lần! Sẽ gần với thánh thần. Nếu có tên người nào mặc quần áo (gốc của mọi thủ đoạn chính trị bịp bợm nhất) sẽ bị coi là phạm tội khiêu dâm, tội âm mưu phản loạn, tội quỷ ám, tội chống lại loài người.
Trần Băng Khuê, Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo nghiệm qua hai truyện ngắn “Xưng Tội” và “Ju”.
Trước giờ hiếm lắm, một người viết mới, hẵng vô danh lại khiến tôi đọc mà phải run lên vì khoái khẩu như Trần Băng Khuê. Một nỗ lực phá ra khỏi thứ xiềng cổ hủ chăng, tôi không rõ lắm, nhưng có thể đây là một mẫn cảm cần thiết trước khi hóa thân.
Mùa đông Prague
Ngày 21 tháng Tám 1955, một tuần san văn học ở Warsaw, tờ Nowa Kultura, đăng tải một bài thơ dài và cay đắng của một nhà thơ CS Ba Lan, Adam Wazyk, mang tựa đề “Bài Thơ Cho Người Trưởng Thành”. Nhà thơ Wazyk, trong suốt cuộc đời của ông kể từ lúc bắt đầu khôn lớn, đã tận tụy phục vụ cho lý tưởng CS. Bỗng nhiên, ông sáng tác và gởi đăng bài thơ nói trên như một bản tuyên chiến gởi đến chế độ.
Daniel Alarcón Phỏng Vấn Alejandro Zambra
Schiller nói rằng sự siêu phàm không thể bị kiềm hãm. Một cây bonsai có vẻ đẹp của nó, và nó bị kiềm hãm; thật ra sự hạn chế của nó là hình phạt cho sự phát triển của nó. Đó là những cái cây mà sự sinh trưởng của chúng bị ép buộc phải xuôi theo một chiều hướng nào đó, rễ của chúng bị cắt xén; thân cây bị cột vào một cán chổi để chúng mọc thẳng đứng lên – anh có thể nói về thế hệ tôi tương tự như thế.
Thời Hậu Bùng Nổ và Thế Kỷ 21
Trong thực tế, bất kỳ một phong trào, chủ thuyết,hay một trường phái nào quan trọng trong văn học thế giới đều có bắt đầu và chấm dứt. Nhận xét này thường căn cứ trên thời gian, tác giả và tác phẩm. Trong giá trị, những tinh túy của phong trào, chủ nghĩa, trường phái đều tồn tại trong văn chương về sau, khi mạnh khi nhẹ, khi tỏ khi mờ trong những tác giả sau này, dù là vô tình hoặc cố ý.
Chữ/nghĩa trong tranh cử tổng thống Hoa Kỳ
Thực ra, Hillary chẳng hề viết văn.
Còn Sanders thì chẳng muốn làm thơ. Thậm chí, ông quên luôn cả người làm thơ cho mình. Do một tình cờ trong khi đi lục tìm hồ sơ của Sanders tại Burlington tháng 6 năm 2015, một thông tín viên của tờ Guardian Anh, tìm thấy một bài thơ viết tay có tựa đề là Burlington Snow (Tuyết Burlington).Tác giả là một nhà thơ tên tuổi Hoa Kỳ, Allen Ginsberg
Tác Giả và Tác Phẩm trong Thời Đổi Mới
Họ sáng tác những tác phẩm hoàn toàn mới, đoạn lìa dòng văn học Âu Châu và Hoa Kỳ, và là những tác phẩm có phẩm chất cao về trí tuệ lẫn văn chương. Sự đoạn lìa này chính là sự ngạc nhiên và khâm phục của thế giới Tây Phương, vốn là cái nôi của văn học thế giới.
Những tôn sư này kết hợp với nhau bằng tính thần thoại, hoang đường có gốc rễ từ dân gian truyền thuyết của các sắc dân trong Châu Mỹ Latin.
Roberto Bolaño và César Aira, tìm thấy trong bản dịch
Các nhà văn này không có chung phong cách hay chung tầm nhìn về tương lai của văn chương Mỹ La-tinh. Có thể nói ít có tác phẩm của thế hệ mới này thuộc về một truyền thống đặc biệt hoặc một trường phái hay trào lưu cụ thể nào; mỗi tác phẩm nói theo một chuẩn tắc khác nhau
Thơ Từ Modernismo đến Hiện Đại
Với những nhà thơ trẻ, tài hoa, hiếu học và sáng tạo như Pablo Neruda, Vincente Huidobro, Federico Garcia Lorca, Vincente Aleixandre, Jorge Guillén, Rafael Alberti, Pedro Salinas, Dámaso Alonso, José Lezama Lima và Octavio Paz… họ đã tạo dựng một thời kỳ Hoàng Kim cho thi ca Châu Mỹ Latin và cả Thế giới.
Mario Vargas Llosa: ngọn lửa cháy sáng của tiểu luận và những giấc mơ
Vargas Llosa cũng đã “chia tay” với Cuba … [vì ông] đã chứng kiến những cung cách đối xử răn đe của nhà nước với những nhà văn “đồng tính”. Và ông phẫn nộ khi thấy Fidel Castro, vào năm 1968, tán thành việc Liên Xô đưa xe tăng vào Tiệp Khắc (1). Niềm tin vào cánh tả của ông hoàn toàn đổ vỡ … lôi kéo theo nó sự xa cách với các nhà văn tả khuynh … đặc biệt là với Gabriel García Márquez.
“VĂM” VÀ VĂN PHẠM CỦA CLARICE LISPECTOR
Những đề tài truyền thống về phụ nữ – như hôn nhân và đời làm mẹ, trẻ con và thời trang – dĩ nhiên đã được nhiều người trước đó viết đến. Nhưng đã có ai bao giờ diễn tả một bà lão 77 tuổi mơ mộng chuyện làm tình với một tài tử nhạc trẻ, hay một người đàn bà 81 tuổi thủ dâm?
Tiểu Thuyết và Truyện Ngắn Thời Kỳ Bùng Nổ.
Có lẽ cho chính xác hơn, nên phân biệt giữa sự Bùng Nổ và sự đổi mới trong tiểu thuyết và truyện ngắn của Châu Mỹ Latin từ thập niên 1960. Sự đổi mới trong văn chương là chuyện văn học. Cuộc Bùng Nổ có tính cách chính trị và xã hội, trong đó có tình hình văn chương
Thi Ca Châu Mỹ Latin: Tân Cổ Điển, Lãng Mạn, và Modernismo
một thời hoàng kim của thi ca với những thi sĩ liên tiếp đoạt giải Nobel thi ca thế giới như Pablo Neruda, Octavio Paz… và những tài hoa vượt bậc như Federico Garcia Lorca, Rafael Alberti, Dámaso Alonso…
Văn Xuôi Châu Mỹ Latin: Thời Tiền Bùng Nổ
Lịch sử và văn hóa địa phương là hai lãnh vực lớn nhất, được chú trọng nhiều nhất của văn xuôi, tiểu thuyết và truyện ngắn. Dường như bất kỳ nền văn học nào, khi mới phát triển, mới va chạm với văn học thế giới, đều mang nỗ lực vừa giới thiệu vừa bảo tồn nền văn hoá dân tộc. Sự kiện này đòi hỏi tinh thần khách quan và ý thức trao đổi cân bằng.
Nói chuyện cờ nhân 100 năm Ngày Cờ Mỹ
Hầu như một nghịch lý: Quốc Kỳ tượng trưng cho lòng ái quốc, nhưng các chế độ đề cao quốc kỳ, cưỡng bách dân chào cờ, và chào nhiều, thường chết yểu. Trong khi chế độ cho dân đốt cờ, hoặc từ chối biểu lộ lòng trung thành với quốc kỳ, thường sống lâu, và sống mạnh.
Những Hiện Tượng Huyền Bí
Siêu âm và hạ âm tuy nằm ngoài tầm thính giác của con người nhưng vẫn có thể có tác động lên cơ thể họ. Hạ âm có thể tạo áp xuất trên thần kinh xúc giác gây ra cảm giác rợn người, cảm tưởng có ai sờ nhẹ hay thổi nhẹ lên da. Hạ âm cũng có thể tác động lên não bộ gây ra các cảm giác bồn chồn, bức rức hay buồn bã hay có khi cả sợ hãi vô cớ
DƯƠNG NGHIỄM MẬU VÀ MÊ LỘ CỦA NGƯỜI ANH HÙNG
Trong số những truyện ngắn của ông đăng trên tạp chí Văn, năm 1972, có một truyện mang tựa đề : Chuyến trở về sau cùng(Giai phẩm Văn 1972), rất đáng được chú ý, vì ngoài cách đọc thông thường truyện còn gợi một cách đọc khác : cách đọc theo biểu tượng, khiến chiều kích của truyện được mở rộng để đạt đến những khái niệm bất ngờ.
từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học: phần 3. Phương pháp nghệ thuật hay lối viết robot? & phần 4. Chức năng của văn học… & phần 5. Kỹ thuật viết…
Maugham thì bảo: “Truyện ngắn phải sao cho người ta không thể thêm vào đó chút gì cũng không thể rút ra chút gì.” (Ngang ngửa với thơ rồi còn gì!) Hai cụ tổ nói và bảo, chỉ đúng trở lên. Dưng mà lên đến thời tiền hiện đại thôi. Rất nhiều truyện ngắn hiện đại và đa số truyện ngắn hậu hiện đại cứ lung tung beng “gió theo lối gió, mây đường mây”
Từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học- phần 1. Cổ tích hóa truyện hiện đại và hiện đại hóa truyện cổ tích & phần2. Tự truyện như là thi pháp thể loại
Nhưng các nhà văn muốn tạo cổ-tích-mới sẽ có thể từ đó mà sinh sự. Bằng cách lệch-cổ-tích của riêng mình.
Đỗ Ngọc Thạch cũng là nhà văn như thế!
Về thể loại, ông thường cho truyện ngắn của mình[viii] được cổ tích hóa theo đủ ba dạng quen thuộc mà nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Đổng Chi[ix] từng chỉ ra: Thần kỳ/hoang đường; Thế sự/sinh hoạt; và Lịch sử.
Trả lời góp ý về Tính Dục và Ngừa Thai
Ý của ông Trí và BBT là mức độ tội “nặng hay nhẹ”. Ý của người viết là mức độ “có tội” hay “vô tội” trước khi nói tới “nặng hay nhẹ”. Có lẽ cả hai phía tranh luận đều “đúng” với hiện tình tranh cãi trong GHCG.
Góp Ý về Bài Giáo Hội Chuyển Mùa: Tính Dục và Ngừa Thai trong Giáo Hội Công Giáo (Phần II)
Luật về ngừa thai của Công Giáo có ảnh hưởng ít nhất tới 100 triệu con người. Luật thì nghiêm, nhưng giáo dục về luật quá sơ sài, và người giữ kỷ cương, thi hành luật là các linh mục lại biết rất ít, và không hề có kinh nghiệm về vấn đề tế nhị này, liệu việc thi hành luật có ổn không?
Góp Ý về Bài Giáo Hội Chuyển Mùa: Tính Dục và Ngừa Thai trong Giáo Hội Công Giáo (Phần I)
Vấn đề ngừa thai có vẻ được xem như một yêu cầu thúc bách trong những trường hợp đặc biệt, có tầm ảnh hưởng lớn – tới một nhóm người “lớn” (về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng): các phụ nữ của những nước Nam Mỹ (một nhóm “lớn”), và các nữ tu Công Giáo (vị thế “lớn”). Thế còn những phụ nữ “bé” miệng thấp cổ âm thầm chịu đựng thì sao?
Cao Bá Quát: Con Người Phẫn Nộ: Một Tuyên Ngôn Thơ
Không học là hơn, bởi học là lệ thuộc, là nô lệ, là tín điều. Học là cột trói mình vào một hệ thống, một chủ nghĩa, một ý thức hệ. Cái học như thế giết Thơ, giết đời. Hành tinh có học bay như những phi công? Mặt trời có học sáng như người kỹ sư điện? Cây có học cách ra hoa kết trái như người trồng trọt ? — Không ! Những cái ấy đặt đúng mình vào vị trí quỹ đạo vũ trụ trên dòng Sáng tạo thường nhiên.
SỬ HỌC TỐT, SỬ HỌC TÁO TỢN VÀ SỬ HỌC TỒI: ĐỐI THOẠI VỚI GIÁO SƯ LIAM KELLEY (Phần 2)
Không một sử gia nào của văn minh cổ La Mã hay văn minh cổ Hy Lạp có thể kiếm được việc làm hay có cơ hội xuất bản nếu họ không biết đọc chữ La-tinh hay chữ Hy Lạp cổ. Nhưng không hiểu sao chuyện [không đọc được chữ Hán hay chữ Nôm] đã được dung túng ở hậu bán thế kỷ 20, trong và ngoài Việt Nam …
SỬ HỌC TỐT, SỬ HỌC TÁO TỢN VÀ SỬ HỌC TỒI: ĐỐI THOẠI VỚI GIÁO SƯ LIAM KELLEY (phần 1)
Học thuật “táo tợn” là học thuật cho ta thấy một khuynh hướng mới, và là một cái gì không thể gạt bỏ ngay tức khắc. Học thuật “tồi” là học thuật có thể gạt bỏ ngay tức khắc vì nó đưa ra những lập luận đã bị nhiều học giả coi là vô chứng cớ. Học thuật “táo tợn” cũng có thể trở thành học thuật “tồi” … nhưng QUÁ TRÌNH đề cử những chứng cớ là cốt yếu.
Huy Tưởng: Nét Sổ Ngang Hung Bạo
Biến cố cũng chỉ là biến cố đối với những bản lĩnh vững vàng, kiên định. Ràng buộc, có chăng cũng chỉ là những ràng buộc cá nhân, ước thuận theo nhu cầu riêng tư hẹp hòi, theo từng thời điểm cần thiết (…) Nhưng những phong trào, những tuyên hô cũng khiến cho đôi bên thăm dò, học hỏi và nghe ngóng từ nhiều phía, ra công tìm hiểu và thử nghiệm. Công việc này gây khó khăn cho những cây bút trong nước. Trước, họ phải vận dụng hai tai để nghe ngóng từ nhiều phía; sau, họ vấp phải những thói quen đã được lập trình đến nỗi thấm thậm vào trong máu tự bao đời, cảm xúc về cái mới khiến họ bỡ ngỡ, lạ lẫm, dẫn đến những bất cập thô tháp hoăc bùng vỡ giả tạo, tình trạng của 2 thập niên sau biến cố.
Quan Dương: Phản Xạ Của Sự Đau
Lưu Diệu Vân: Dù muốn dù không, chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng biến cố 30 tháng Tư đã tạo nên những ranh giới vô hình: ranh giới thời gian giữa văn chương …

New Comments