Category: Biên Khảo
Ngôi Sao Hàn Thuyên
“Mai Thảo ơi! Sông Mã sông Chu có cầu không nhỉ?” Đó là câu đề tặng sau này, cuốn Ai Có Qua Cầu, anh Quỳnh viết cho tôi, trong cái ý gợi tôi nhớ lại cùng anh mấy lần gặp mặt giữa hai giòng Chu, Mã chảy song song trên địa hình Thanh Hoá. Và cái tuần lễ ghi khắc xâu đậm trong trí nhớ tôi, ở Quần Tín. Đã ngót ba mươi năm.
Ban Mai: về người viết & ngôn ngữ
Vươn Tới Tương Lai
Thư gửi những người bạn di dân cùng thế hệ.
Ðọc Hợp Lưu 82, những bài Ký về cuộc di tản tháng 4 năm 75 nhìn từ miền Nam, tôi tình cờ gặp …
Đỗ Kh.: về người viết & ngôn ngữ
1. Là người viết bằng tiếng Việt thì tôi thấy chẳng có gì xúc phạm hết, và nếu phải bị xúc phạm thì nhận định vũ trụ, phi thuyền của Brodsky trên đây cũng xúc …
Nguyễn Thị Ngọc Nhung: về người viết & ngôn ngữ
Sau khi đọc câu hỏi, tôi nhận ra hình thức và có câu trả lời như sau: (những phần chấm chấm, xin vui lòng đọc lại câu hỏi để tránh sự lặp lại nhiều lần). …
Nguyễn Danh Bằng: về người viết & ngôn ngữ
Tôi không nghĩ khái niệm “nhà văn lưu vong” lại tội nghiệp như ngưòi “đứng bên lề,” nhưng đó là một khái niệm thật khó khăn. Ngưòi viết lưu vong không đi cùng đời sống, …
Trịnh Thanh Thủy: về người viết & ngôn ngữ
Với tôi, viết là để viết, để chia sẻ và cảm thông. Viết nói lên được những uất ức từng bị đè nén. Nó còn đối diện và phanh trần sự thật phía sau bộ …
Đỗ Lê Anh Đào: về người viết & ngôn ngữ
1. Tôi đồng ý với nhiều người đã nêu ra: viết bằng tiếng Việt ở một đất nước ngoài Việt Nam là thường trực đối mặt với một khủng hoảng về căn cước. Nhưng sự …
Nguyễn Thị Hoàng Bắc: về người viết & ngôn ngữ
Viết bằng tiếng Việt trong một môi trường sống mà mọi sinh hoạt chung quanh: từ gia đình, ti vi, báo chí, mua bán, hội hè, công việc, chung quanh ta, mọi người đều sinh …
Đinh Linh: về người viết & ngôn ngữ
Tôi qua Mỹ 1975, lúc 11 tuổi. Tôi sống khắp nước Mỹ, nhưng lâu nhất ở Philadelphia (17 năm). Vì tôi sống với người Mỹ và làm việc với người Mỹ, nên tôi hiểu được …
Nguyễn Thành Việt: về người viết & ngôn ngữ
The question of what language to write in never occurred to me. The first words I ever spoke were Vietnamese, but coming to America at age four mortally wounded that language for me, depriving it …
Màu da và Ngôn ngữ: Câu Hỏi phần 1 & 2
Người Viết và Ngôn Ngữ – một lựa chọn
Ðặng Thơ Thơ và Nguyễn Hương đã thực hiện cuộc phỏng vấn với những người viết bằng …
The Passing of April…
English version edited by Đinh Từ Bích Thúy
The last days of April also mark the (temporary) end of Damau’s "War" topic. War itself, unfortunately, has not, and will not, stop[ped] even for a short moment. …
Tháng Tư đã đi qua
Những ngày cuối cùng của tháng Tư đóng lại (tạm thời) chủ đề Chiến tranh của tạp chí damau.org. Bất hạnh thay, chiến tranh không và sẽ không dừng lại dù chỉ tạm thời. Ở …
Tháng Tư đã đi qua
Tháng Tư đã đi qua
Phùng Nguyễn
The Passing of April…
English version edited by Đinh Từ Bích Thúy
Những ngày cuối cùng của tháng Tư đóng lại (tạm thời) chủ đề Chiến tranh của tạp chí damau.org. Bất …
Những Ghi Chép Của Con Trai Người Chiến Sĩ
Cha tôi thì cứ kể tiếp. Giọng say rượu của ông lung lay tất cả những màn kính trong ngôi nhà mới của chúng tôi, khuấy động từng hạt bụi, và tràn đầy trong tôi, một cách chầm chậm mà chắc chắn, một khung cảnh diệt vong. Thất trận của ông là di sản của tôi; cay đắng của ông là kế thừa của tôi.
Căn nhà của Mẹ
Sau khi phiêu bạc nhiều đơn vị của ba vùng chiến thuật, tôi mới được đổi về Sài Gòn. Khi ấy cấp chỉ huy binh chủng sở hữu khu nhà quyết định dùng khoảng đất trong có khu vườn của mẹ dự trù làm bể bơi hay sân quần vợt chi đó và xe ủi đất đơn vị đã tới san bằng. Khi tôi trở về, cứ như Từ Thức về trần, khu vườn đã biến mất không còn dấu vết. Mẹ tôi chỉ nói là hết sức năn nỉ mấy người lính mới giữ được một cây trứng cá duy nhất bây giờ đã gần như cổ thụ mọc sát vách nhà.
Định vị về gia đình trong tiểu thuyết Pháp “ Hạt cơ bản”
Tiểu thuyết “Hạt cơ bản” là một cuốn sách hết sức quan trọng và được đánh giá cao tại Pháp và châu Âu, hiển nhiên nó mang nhiều tầng lớp ý nghĩa mà độc giả hoặc người phê bình có thể tiếp cận ở nhiều góc cạnh khác nhau. Với tôi, trong bài tiểu luận này, chọn tiếp cận về khái niệm gia đình theo quan điểm phân tâm học, những chi tiết văn bản trong tiểu thuyết dùng để phân tích đều nằm trong 100 trang đầu của cuốn truyện.
Kurt Vonnegut và Những Thành Phố của Tro Bụi
Đối với tôi, chiến tranh Việt Nam đã được Hoa Kỳ hợp thức hóa, và nó cũng không vớt vát được điều gì. Không như Bắc Việt, tôi không coi chiến tranh này như chiến tranh xâm lăng của người Mỹ, và tôi cũng thấy khó chịu khi người Mỹ bày tỏ mặc cảm tội lỗi và cố xin lỗi tôi về những gì họ đã mang đến cho quê hương và xứ sở tôi. Tuy nhiên, tôi cũng không thể tránh nỗi căm phẫn khi còn nhớ, cách đây 30 năm trước, Jimmy Carter (một vị Tổng Thống Hoa Kỳ được ca ngợi qua nhiều thành tích nhân bản của ông), đã tuyên bố: “Chúng ta không nợ Việt Nam chuyện gì nữa. Sự tàn sát đã nghiêng ngửa ở hai bên.”
Có thực và khiếm khuyết
If Vietnam is a tattoo, then I would prefer to think of it as an S that spans the hollow between my breasts or that hooks around my belly button, a beautiful green dragon that I placed there all those years ago, my secret scar to keep.
Nếu Việt Nam là một vết xâm, tôi thích nghĩ về nó như một chữ S căng giữa trũng sâu hai bầu ngực hoặc như dấu móc chung quanh chiếc rốn của tôi, một con rồng xanh tuyệt đẹp mà tôi đã in khắc nơi đó nhiều năm, một vết sẹo bí ẩn để cất dấu.
tháng tư câm
Tháng Tư. Ngày đầu tháng là “Ngày lỡm” (April fools’ day). Ngày cuối tháng là ngày kỷ niệm chấm dứt chiến tranh Việt Nam/Hoa-kỳ. Phải chăng ai đã đùa tinh quái và dân tộc Việt Nam mắc lỡm. Hơn hai mươi năm tương tàn và ba mươi hai năm ly tán. Thiền sư Nhất Hạnh trở về lập đàn giải oan cầu vong linh hàng triệu người chết siêu thoát, và mong tám chục triệu người còn sống hoà giải bắt tay nhau. Thế nhưng không được nói, không được nghe, làm sao được hiểu?
Thi ca nhân chứng thế kỉ 20
Thời đại của chúng ta đã mất đi dàn dựng của một câu chuyện. Để gần hơn với ý thơ của Adonis, một câu chuyện mạch lạc hàm chỉ sự tiến bộ và hoàn tất. Lịch sử của thời này không chấp nhận được liều thuốc an thần của tiến bộ, hay lời hứa hẹn của hoàn tất. Lịch sử này chỉ có thể được kể lại qua những hình ảnh rời rạc; sự kiện này cho thấy thời đại đang sống qua sự lập đi lập lại một câu chuyện cũ, như đánh dấu cho sự luân hồi triền miên của địa ngục.
Phỏng Vấn Nguyễn Thị Minh Ngọc
Nguyễn Thị Minh Ngọc là một nhà văn, nhà soạn kịch, nhà làm phim, và nhà giáo. Cô tốt nghiệp đạo diễn sân khấu, đào tạo diễn viên tại trường Sân Khấu & Điện Ảnh Thành Phố Hồ Chí Minh và Nhà Hát Trần Hữu Trang, dạy Biên Kịch, Lý Luận Kịch và Lịch Sử Sân Khấu Việt Nam tại một số trường Cao Đẳng và Đại Học.
Cảm Nhận Tiểu Thuyết "Đẻ Sách" của Đỗ Quyên
Hiểu như thế, ta có thể hình dung giữa một giấc mơ, Đỗ Quyên đột ngột bị đánh động bởi một ý niệm mơ hồ, rằng ngôn ngữ của các giác quan, của những kinh nghiệm trần trụi của cuộc đời mà anh (và mọi người) đã sống thật, nhìn tận mắt, sờ tận tay, đã kích thích những căn tính bản năng,
Thơ Miền Nam trong thời chiến
Vì vậy Thơ Miền Nam trong thời chiến không chỉ là nguồn tư liệu – một nghĩa trang – văn học. Nó là cuộc sống đang thao thức và thao thiết, là nguồn thơ dù đổi địa hình hay khí hậu, vẫn tiếp tục, âm thầm, đâu đó, bồi dưỡng cho đời sống văn học.
Nhà văn Hoàng Chính: Tôi thèm được đưa kẻ nào đó ra tòa
Đời sống còn quá nhiều điều phải nói ra. Tôi thà hy sinh cách nói cho cái điều được nói. Văn vẻ mà làm gì, phá cách mà làm gì khi không nói nên được điều cần nói.
Ứng dụng của kỹ thuật Internet trong hoạt động văn học
tham luận Phùng Nguyễn
Đêm Las Vegas:
Las Vegas. Đêm. Nhà hàng Jasmine. Vũ điệu của nước. Hoàng Đình Bình, Thận Nhiên, Hoàng Ngọc-Tuấn. Chỉ còn thiếu Cirque du Soleil. Nhưng …
Phỏng vấn thi sĩ Nguyễn Đức Sơn
Được biết lịch sử văn học của địa danh Phương Bối Am – Bảo Lộc gắn liền với người an trú trong quá khứ, thiền sư – nghệ sĩ Thích Nhất Hạnh và người an trú trong hiện tại, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. Vì ngày nay có nhiều kẻ hậu bối chưa từng biết qua, xin ông kể lại mối nhân duyên ấy cũng như mối liên hệ lúc này giữa ông và Sư Ông Làng Mai.

New Comments