Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Một ngày trước ngày Valentine
Lúc ngửa ra thì vết cào sau lưng
Bật máu
Cô ngồi dậy trước mặt hỏi “buồn ngủ rồi phải không?” tôi gật đầu
Cũng không hẳn không biết vẽ gì(!)
quê nhà không yêu ta
em không yêu ta
thậm chí chứng đau đầu kinh niên
cũng không yêu ta nốt
cửa tình
cuối cùng người đàn bà nói
cứng rắn “rồi ông đưa tôi đến đâu?”
gã mỉm cười- em chắc sẽ quen thôi
người đàn bà dường nín thở
nàng thơ
ả bảo “chỉ muốn suy nghĩ một chút” tôi cho việc đấy hoàn toàn có lý
và chả ý kiến gì
đêm đó tôi phát giác ả làm thơ
Tĩnh mịch ngày
ngày hôm đó
ai cũng mơ được vào cơ chế
vì trong cơ chế mọi người đều ăn hối lộ
cách này
cách khác
sống sót sau giáng sinh
anh nghĩ một ngày nào
anh trở về quê
và “bang”
chết dúi đâu đó [bị liệt giường
chẳng hạn]
Thơ việt [thời hậu hiện đại.]
người về thốt, thưa ỡm ờ
làm ăn thua lỗ bãi bờ bão giông
cũng tuyền những chuyện ẵm, bồng
mà nên nỗi mà ôm lòng chịu, cam
Trời, Lạnh ♦ Buồn buồn làm thơ việt
ngó về quê, quê ám sắc lẻm
mùa măng động kinh lời thất tung
cảnh tượng trôi trước mắt úng, lở
đầm đìa mộng dở, vô hình chung
Đêm ở san francisco nhiều khi không biết phải làm gì
tôi hầu như thực sự chết toi
vào tối hôm qua
lúc tưởng hồn
vía
ra thư viện
được nhắc nhở còn chưa trả
những bốn quyển sách
đứng bóp trán [thấy máu lạnh trong người sôi lên]
cố nhớ nhan bốn quyển sách
sáng chủ nhật ♦ it’s a boring story
… có người đàn bà sống đời luôn luôn tin chắc rằng mình đang trên đường đi dần đến sự chứng ngộ lẽ đời lẽ vô thường [truyện nhấn mạnh ở đây người đàn bà không hề có căn bản về triết học bởi đàn bà tự thân đã là đều triết lí tất nhiên…
Trụ
ngay từ đầu hôm- đúng tôi
nhưng đấy một tôi thực
đứng chứng kiến một tôi khác lục tung hết mọi mặt đêm
tìm giấc ngủ đã thất lạc
một đời thơ
xoay mặt laptop chi chít chữ vào cô, nhoẻn miệng cười, thực hiền thục, mắt chú mục vô màn hình, mặt đượm trầm tư, đọc vang, đúng hơn cô đề nghị “. . . ta gặp lại, làm tình trong thành phố ấy . . .”
sự trì trệ của củ chữ trong tôi / cửa gương
tôi đứng ngáp hả họng tiếng vang xa nghe rõ to con đường trước mắt đằng đẵng ai bất nhân nhổ hết mấy bụi thược dược “i will be gone!” thuần câu nói nơi cửa miệng hiện giờ các ý hướng còn rời rạc nhưng đã trộn lẫn nằm phía tay trái bộ não cứ nhúc nhích
Câu chuyện buổi sáng (II)
như câu chuyện truyền kì mới bắt đầu
tôi bước ra từ đám mây tím
tiến về phía hai cỗ áo quan phủ đầy hoa
đặt song song lên kệ gỗ
Sáng nay ra caffe trieste ♦ ngắm đêm
Tôi đứng
Càm ràm jack kerouac
Ngay cửa [khi đó allen ginsberg một số tên tuổi nữa đang bên trong quán, và bạn
Gần hết mùa hè
chỉ như gã lông bông
[miễn dịch với tất cả các trò khiếm nhã] và thẩy đều ngã ngửa
. . . chả biết vấn đề miếng cơm
manh áo
tôi giải quyết như thế nào(!)
Bắt đầu đêm
phải nói
chả bao giờ tôi chú tâm đến những chuyện ả thổ lộ
bởi ngay sau đấy sẽ quên tiệt
[dẫu cho có nao lòng hay chăng]
Ngày tình nguy kịch
nhờ trời
lắm lúc tôi chả hiểu cả những việc giản dị nhất
và giờ
cơn buồn nơi nàng đã qua đi
nàng trở nên mơ hồ

New Comments