Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ tặng chiếc giường, chăn, nệm…

 

 

Thơ tặng chiếc giường, chăn, nệm cùng thân thể cô gái đẹp và giấc ngủ thơm mùi gạch ngói, mới

 

. . . như thế
bởi
không đặt thành nhan bài thơ
cô sẽ trách
tính cô vẫn trẻ thơ [nhưng
nói là nói trong bài thơ thôi
chứ trước mặt cô nói vậy cô dỗi]

ừa
cô ưa dỗi
và thường cơn dỗi của cô dài độ
lua xong bát cơm
cũng có thể uống dứt cốc nước vối
nhưng liên tục dỗi cũng căng

à
chưa bao giờ cô thích từ “căng”
cô cho cái từ ấy chẳng mang chút nghĩa

chi sất [cô liên tục chỉnh tôi]

màu trời vào giữa mùa đông có bữa trong
sáng
thực xanh thẳm
có bữa ui ui
xám ngoét

từ lúc dậy hễ trở người
cô ho khan
nhận thấy có một dải tơ tằm bay ra từ hơi thở cô
thơm lắm

tôi ngồi phía chân giường
đầu hơi cúi
nói “hai, ba bữa rày cô cho tui ăn hết bánh tét chiên
rồi bánh tét luộc

vậy
sao sống nổi chứ!” cô chả đáp tiếng
chỉ rụt cổ
tôi chực ngộ- bao lâu nay mình vẫn không bỏ dở cơ hội tìm
kiếm
thiên đàng
 
ôi tình yêu em
thứ tình yêu tôi hằng liên tưởng
phải đợi cho tới sáng này mới chìa ra
ngay trước mắt
mỗi miếng kí ức [đã thành hình] tinh tươm
nồng mùi gạch ngói . . .

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)