Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
ngồi đồng ở café trên đường van ness đọc trốn chạy của alice munro
. . . tôi hỏi mấy đứa
mãi sau này mới biết chúng chỉ thứ tép riu
là- tao có phải cha già dân tộc
chúng đồng thanh hô “không!”
Con lươn
Nhìn cặp mông trắng nhợt nhạt đang hớ hênh của shayla tôi khẽ khàng đặt môi mình lên thì giật nẩy người cặp mông shayla nóng như thể bị lửa nung tôi cho tay kéo mép váy đậy cặp mông lại tôi cứ nửa tin nửa ngờ shayla đang chết thật
Chữ
Với tôi. chúng không hề báo trước
bất kì điều gì. chuyện (chữ) chúng
đến với tôi hay không? sớm. muộn!
hoàn toàn tùy thuộc vào việc bận
chạng vạng
về chung cư (một góc
tạm trong một vũ trụ
méo mó!) tôi liếc đồng
hồ những bào ảnh lăng
xăng trôi cùng tháng tư
nỗi cô đơn của một ngôi sao sáu cánh
2 giờ 24 phút sáng
nấu nước ăn oatmeal
mình cẩn thận cho nửa xác con bướm đêm vào
trộn đều
đoạn giả làm cái bàn thờ
Nói gì thì ♦ Chuyện tình thầm lặng
Căn phòng này chỗ tôi
Ra vào nằm ngồi nghỉ
Ngơi thức ngủ đụ ỉa
Ăn chơi giỡn giả ngây
Nghĩ về chuyện tình
Là người làm thơ chuyên
nghiệp hễ mỗi lần có
ý định làm thơ tình
thì lập tức tôi cứ
‘những việc vô công làm miết miết’
lúc tìm kiếm quả tình
đôi khi nghe ra nhiều
truyện sự thể mặc dù
đã được báo trước rằng
thứ hai
tôi không thể nhớ lời mình
đã nói ra hôm qua thì
ngày mai hoặc ngay giờ quí
vị ạ (lịch sử đời người
chả khác đống rác) làm thế
thực ra tôi giống như thể chắp vá
lấy lại sự cân bằng dẫu
có cởi truồng hay mặc áo
quần hoàn toàn không do hồ
nghi nơi cuộc đời thời cuộc
Chuyện kể mồng bảy tết ♦ Nàng có cách của nàng
chiếc iphone 5s
đã chịu qua nhiều cuộc
thử nghiệm bên trong ruột
của nó các sự kiện
Sáng 28 tết ở San Francisco
Thực ra tôi biết thanh tâm tuyền
gần đây thôi
không biết ông ấy qua đời
ông ấy cùng loài với tôi
Em có đau không?
chúng ta đã đánh bóng
nhau
khá kĩ (chỉ vì lo sợ viển vông
rằng. sẽ trở nên thứ đồ
cổ lỗ sĩ!)
Ngày lạnh
mắm môi chỉnh nước
ấm thêm
trên mặt gương lớn. bỗng chốc
nàng trở thành chiếc bóng lơ lửng
nhằm ngày lễ tạ ơn
– ôi
mọi việc đơn giản thế sao? tôi đáp “thưa bác sĩ
gần hết đời rồi. tôi có làm ra đồng nào chưa?”
hình ảnh nghệ thuật trong tuần 25.11-01.12.2013: nghệ sĩ Vương Ngọc Minh
Cơn mưa qua, để trên đầu tôi lỗ hổng (11/2013) sơn dầu trên bố, 24in x 28in
Tôi sẽ nổ ở mọi đám cưới vào đầu tháng giêng
chỉ tích tắc em sẽ biết sự thật
tôi muốn em. ra quyết định
chọn lấy
chớ khước từ. đừng hỏi tại vì sao?
Tháng 11
ừ. phải đợi đến tháng này
lùi lại một giờ. tôi mới biết
thời gian chẳng mất đi đâu. chúng
chỉ cộng thêm
thứ hai
gã bác sĩ. chuyên về tâm thần
kết luận- tôi mắc chứng
sợ độ cao
(sợ một cách khủng khiếp) nghĩa là
12 giờ 14 phút ♦ mãi mãi huyền thoại
tôi di di ngón tay. tợ giết con kiến
nhưng
không con kiến nào. ở đây
đấy. cách tôi cưỡng lại sự thôi thúc
buổi sáng xâm xoàng
hệt mê cung (vũng nước đái
ổ gián!)
tất nhiên nàng đã lập gia đình
đọc chả giống bài thơ- đúng không?

New Comments