Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
chiều về
nắng tắt chỗ nàng nhưng vẫn ngẩng cao mặt
nàng nói “. . . cảm ơn với câu
chữ
ông gieo vào lòng chắc chắn
Tôi, người đa cảm
ngồi bật dậy
một dấu hỏi to tướng văng ra
rớt ngay góc giường
[kiểu siêu thực] nằm thoi thóp
Tối qua, tôi, năm chữ cổ
Chưa kịp nuốt con trăng
Xuống bụng, em giục “về!”
Ngó sững màn sương trắng
Tôi thúc thủ cắn, đắng
Mùa xuân, ôi!
và chứng tỏ cho cô thấy vì coi trọng những điều người đời không quan trọng
nên đã phải trả giá cực đắt
đã thất bại ở hết bài thơ này sang bức họa khác
See you in the morning
Thành chỉ còn nỗi thơ thôi
Làm gì làm cũng ba hồi lặng nghe
Từ trong dốc thẳm đầu khe
tưởng thức
ngoài khung cửa, hiện nắng đã chan hòa, người đàn bà vừa thấy trong giấc ngủ lại, cứ chờn vờn, chả còn rõ ràng nữa, thị cũng bỏ đi, một làn hương tự đâu? thoảng ngang, ánh lên màu xanh, như ngọc; ngồi bật dậy, cách cái ghế đặt trước cửa sổ một mét
Ba bài thơ
Trên khung kiếng của chuyến bus về downtown
tối qua
tôi nhìn thấy khuôn mặt mình (cũng không chắc mấy)
Hai ngày đi chơi
tôi đặt tuyền lời mật ngọt nơi lưỡi cô
đặt nỗi khao khát đầy ắp nơi ánh mắt cô nhìn
thực táo bạo tôi còn ngụy tạo được hơi thở mình
lướt cùng khắp thịt da cô
3 giờ sáng trò chuyện cùng nồi cơm
tôi cứ cho họ sống
trao đổi
bằng cách nhắn tin là chính
[buồn cười lắm, chỗ này
Political campaigning
ngồi giập người bóng đổ đầy hư vô
đứng trật quần đái tồ tồ
vào hố thẳm thấy sư cô trên đồi
Mê
sau rốt tôi nói với cô ta- con người chứ có phải con thú
mà con thú cũng không đê tiện đến nỗi giấu mày
giấu mặt
Mặt gương
Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào
Đã ở hẳn trong đấy
những ngày cuối tháng tư
phát thấy loáng thoáng tuyền nông dân
ở văn giang
lúc họ tụm lại
lúc tản ra
Tháng tư, tạnh
giữa cảnh sắc một màu đục nhờ
thấy mơ hồ người đàn bà [lạ] tiến đến
đứng trước mặt
mặc trên người bộ quần áo màu vàng
Mưa giữa đêm qua
tưởng tượng em cởi áo, da trắng tợ bông bưởi
tôi nằm bưng mặt khóc rưng rức
ngoài trời mưa đổ, nghe tức tưởi
lời mây
luôn luôn bị chuột rút
hai chân co quắp
ngồi im nơi góc phòng với một áng nắng
từ trên cao rọi xuống
nghĩa chữ không quan trọng
2 giờ sáng [như con cú cô độc]
về
trong váng vất của rượu [mùi đàn bà]
bỏ abbey lincoln vô đầu máy
sắc, không
tôi trở lại, nằm xuống nệm. Ngoài trời tối
sáng, chả còn có nghĩa lí với tôi, mặc kệ
những mẩu bánh pumpkin nut loaf
vụn, rơi vãi dưới sàn. Vấn đề là
Ngày facebook
đêm trôi tợ hơi thở thấp thỏm tôi muốn chết
xin đừng hỏi- sao? nên cơn cớ . . .
thử nghĩ cứ mỗi tiếng động nhỏ trong cái tích tắc
thì lại thấy vụt ngang ánh lên đường thơ!
gần cuối tháng hai
và giờ tôi chả dại đi nắm níu tháng hai cứ kệ tay mèo mả gà đồng dẫm điên mê con dốc dẫn ra biển bắc kệ vũng nước mưa nhỏ như màng trinh con kén nằm nơi hiên ngoài kệ dòng người chờ lấy bữa trưa miễn phí ở st. anthony church kệ xác mấy gã đồ tể chuyên giết chó dữ

New Comments