Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Đầu năm loay hoay với Picasso
Tôi thấy cái chết là điều hết sức hiển nhiên [một thực thể trào lộng theo nghĩa bóng] nên không lạm bàn nhiều giữa cá nhân với thơ
giữa nàng thơ với các trang mạng, cách mạng…
biên giới thì ở phía nam, em ở đâu?
hãy nghĩ về một cái tết và bằng cách nào(!) khiến mình biến mất vào những ngày đó (. . .) con mèo ở đâu kêu lên tiếng của nó cứng đờ
lanh lảnh
rồi lẻn vào trong không khí mất hút
vào chiến dịch đông/xuân ♦ rào đường rấp ngõ
trên bàn bày biện đèn cầy lung linh [trầm/quế thơm lừng] thịt sống kề thịt chết rượu đỏ một tina hí hửng
một cuộc tình hậu hiện đại 100%
biết nói gì đây? không!…
ở main library gặp tình cũ
tôi ngồi lại dưới kẹt nách đọc ý nghĩ mình qua những dấu chấm tròn tròn bỏ lâu lắm ngoài ngoặc kép
những ý nghĩ tôi tin đọc kỹ chí ít cũng giúp làm được cái sườn đỡ một linh hồn đang hiện hữu trước mặt
giữa khoảng không không có gì
chúng xộc vào mồm xỉa xói gan
ruột
bức bách anh [thực khó hiểu!] tới chạng vạng mới ngó vào khắp các đường chỉ dọc ngang trên lòng tay
nửa ngày trên biển
ra viếng alcatraz island [the rock] em bảo nom anh phởn thấy rõ (. . .) rồi cười nói ấy là bởi có em trên đầu với bầu trời xám gợn trắng
sắc xanh
sóng nhấp nhô thử hỏi có điều chi anh không nói đặng(!) những “al capone
Giở trang giấy bài thơ đã ở đó
đồng liêu bảo dẫu đây làm đến thánh / đến tướng(!) [làm thơ nói làm gì] chăng nữa ngày tối chỉ khứng từ chết tới trọng thương(!) tại sao? tại vụ
việc
đà mấy mươi năm trôi tuột khỏi trí nhớ thiên hạ còn phát nhớ
Câu chuyện này phần lớn sự thật
cuối cùng cũng mở được lối ra hỏi lưu có sướng khi làm xong bài thơ? lưu không trả lời để cho bộ nhớ đổ hết lên sàn [đầu tôi từ nay trống rỗng đứng núi này cứ trông núi nọ!] từng mảnh ký ức lớn
nhỏ
văng xa…
Trên xa lộ 680 về hướng bắc ♦ Một ngày Tuấn Vũ
từ đầu này vòng đến đầu kia gã bảo có cảm tưởng từ tử cung thơ phọt ra ấy máu lắm dừng lại đái hễ gặp nai liền chỉ đường cho chúng chạy(!) hành động đấy thường rất vô tư cứ luôn mồm bảo “vui thôi mà . . . vui thôi mà!*”
suốt
Mọi việc nơi tôi… ♦ Lăng nhăng với thơ tình
mưa dưới bến tàu, mưa khắp hướng
tôi nằm đây vía ở nghìn phương
người đàn bà vắt chân ngang ngực
lảm nhảm “. . . mọi sự vô hình tướng”
đêm san jose và trời đất
về hạnh phúc từ đôi ba cuộc tình vụng trộm đời ban [cộng hưởng!] các mùi “đỉnh” tẩm trong condom
về ngữ, nghĩa trên trời trên đất của bọn 9x (. . .)
về thơ, từ nay không phải làm gì nữa, đã có ngày thơ được tổ chức hoành tráng hằng năm trước văn miếu, trước những con rùa(!)
thơ ba đen
rồi nguyệt đi đâu về đâu!
để quạ ngày ngày chúng rầu, ỉ ôi
một mâm thịt bên mâm xôi
mâm tư tưởng ba mâm đòi đoạn nhau
Lúc trên cầu băng qua đường!
Bước chậm [phải mất cả nửa đời mới bình thản được như vầy!] trên cầu tấm lưng người đàn bà phía trước liên tục đập vô mắt tôi! khi thị xoay người
mảng chiều tà đã phủ nửa khuôn mặt và chim một đàn bay
Thử nếm thứ khác
về kiếm thơ cũ đọc! đừng hỏi tại sao cũ với tôi cũ mới giờ ngang ngửa thế rồi không sao tìm ra được bài thơ cũ nào vừa ý! đừng hỏi tại sao khó nên nhớ khó dễ giờ với tôi cũng giống như trở bàn tay
làm thơ, làm chuyện vô thưởng vô phạt
luôn luôn có những chuyện tức cười đến chảy máu mắt [mồ hôi] đặt dựng đứng lên hồi thì số 6 hồi ra số 9 vì thế hôm nào buồn
buồn
muốn có chuyện vui tôi đến phòng lão joe số 6 cầm con số bẻ ngược lại thành số 9 rồi lẹ nấp cuối hành lang
Thơ thẩn cũng có đường của thơ thẩn
…sinh thời tướng douglas macarthur có nói rằng “… những người lính già không bao giờ chết họ chỉ mờ nhạt rồi biến đi…” với tôi câu nói của ông tướng trong đó đẫm chất thơ mộng
rồi
vào một ngày đúng một tháng sau đại lễ 1,000 năm thăng long…
Barking Dogs Never Bite.
trời lạnh tôi vô rừng bạch đàn ngủ
cách sải tay hai con cu rù rù
nằm nhắm mắt một hồi tôi mở mắt
đứng trên đầu giờ đây một con cú
Lời người đưa đò
theo tôi những “thằng chữ” mang tính lịch sử cận đại việt
nổi lềnh bềnh trên mặt nước bao lâu nay chúng đã mục ruỗng mà những tay từng đi đi
về về [chơi]
trên sông / những tay đang đi trên sông
thơ bất chợt kể có vần có điệu
băng qua núi [hệt con trâu già lủi thủi] giấc này bọn lái chữ chưa cơm/nước
xúm bổ củi vần
điệu
thơ vắt vai búi búi
Chuyện đời nay nói tóm tắt thế này
hễ ưng(!) ta làm hai đám—hỏi trước
cưới sau
về chung sống
thổi cơm
ăn/ở [đâu đấy] một thời gian tự động sẽ có quốc tịch
giữa chợ
thõng tay một mình thu lu
đứng trên đất trên đầu vù vù mây
trắng bay / bay cõi riêng tây
đông đâu đã ngự* sao cây đã buồn?
My Love, Don’t Fucking Say Sorry
thọc hai bàn chân
giao chỉ / vô bức ảnh [bên dưới]
tôi tiến vào bài thơ
cốt kiếm một chỗ nằm yên
tịnh!
Bỏ nửa ngày 25 tháng Chín, đi
. . . băng qua bức tĩnh vật “bedroom at arles” của van gogh
“self-portrait with yellow christ” của Gauguin
“still life with onions” của cézanne
“a dance in the country” của renoir
Người đàn bà da đen chơi trung hồ cầm va vào đời tôi
hãy đợi cho tới quá ngọ
i’m who i’m
thị hỏi có bao giờ tắm trong tối?
Hòa chung niềm vui ngàn năm một thuở xưa
bằng đôi bàn tay đảm đang
thị sẽ rỡ ràng / tổ quốc sẽ rỡ ràng
hãy nâng thần kim quy cao lên
ngang mày
nhìn cho rõ tầm thời đại của thị / của ba đình
Lại sự cố nhức đầu
trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường hắt vào
phải cố lắm mới xác định được
tôi nào tôi thật / tôi nào tôi khác
bằng không nhìn
tôi chả khác rùa dưới hồ gươm
Xem diễn Shakespeare ở Golden Gate Park
mưa đã rơi xuống đầu hàng mấy chục người
ngồi / sắp lớp lớp
khắp golden gate park sũng ướt
tiếng người dẫn chương trình “. . . nào
chúng ta bắt đầu . . .” trong mắt tôi

New Comments