Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Và… v.v.
Đối diện coast hotel
[khách sạn tôi vừa mới trả phòng]
– ngồi bên trong quán café
ngay cạnh cửa ra
vào.
Nhân lộn xộn trong đầu
Thầy nhất hạnh trong một lá thư viết: “… ngày ngày thầy vẫn ngồi như núi…!”
tôi còn hiểu chút đỉnh
– đệ tử thầy đều hiểu hết
[dĩ nhiên].
Dậy sớm ♦ Ở trước biển
khoác áo trùm đầu đi dưới sương
[một ý vụt hiện nặng cả đầu]
… vậy mà trong lúc cắm cúi đi cứ tin mình sẽ bắt được vàng
và như thế đi
Ở triển lãm tranh trên Park Ave.
điểm hoa/ cành
thật
(sống động) ướt át
tôi cho đó bức tĩnh vật đẹp nhất mà em mang đến
Thơ, một mặt khác
Sáng sớm trên union square tôi ngồi làm thơ
… bài thơ nói về thiền
về sự ầm ĩ ở tenderloin*
về cộng đồng người tàu gốc mỹ
về lê duẩn (sự cướp giật)
về những chuyện tình [tay ba] thơ mộng
Ba bài thơ cũ trong ngăn kéo
tiếng kêu chìm tắm đẫm hơi thở
ngày trắng hếu gạ đổ mồ hôi
lũ nến ngậm câm dựng mặt mộ
một đụn mây sền sệt lưng nồi
Trai Nam Kỳ
Sáng mở laptop, hứng
n[c]ứng giở báo san francisco examiner đọc horoscopes của ngày hôm đó “loved ones will make an effort to please you…”
Về phía đông vùng Vịnh
lộn xuống đường hầm
… đứng đợi xe đi san francisco
cảm giác “thế là chẳng còn lo tương lai rồi sao
Ở phố tàu
(chiêm bao lần nào cũng thấy tôi đứng sơn đi,
sơn lại nguyên căn chung cư đang ở, ai nhìn cũng đáp- trong thể xác có linh hồn!).
Ba năm, tình vẫn vậy
… bắt gặp email phùng nguyễn, lập tức hình ảnh cuộc rượu tại nhà nguyễn thế hùng (tưởng nằm yên đâu đó nơi vô thức.) hiện lên, rõ ràng như vừa mới tàn, trời ạ! đêm ấy, nguyễn nôn thốc tháo, tôi say đến độ ra nằm ở giữa đồng!
Đêm đầy ma trên đồi Nob
đột nhiên tóc tôi xổ xuống [trắng hết.] mở mồm độc lảm nhảm: “quê nhà..,
cố quận..,
đâu là???”
– một cách quá sức ấn tượng, trong khi quỳnh thi gào to không ngớt “thực phi lí…
phi lí.”
Ở đường Moran
– và, chao ơi! cái dáng vẻ cam chịu (đến tội.) nơi em đã khiến cho chuyến đi về anh cứ có cảm giác dường, một cặp mắt đẹp (đen láy.) đương mở to dõi theo.
… trời thực nóng mà sau ót tôi rợp cơ man nào hoa
cỏ mùa xuân.
Tình cờ bữa rượu
… tôi ngồi [một cách hết sức lơ đãng.] tay cứ xoay ly đều,
đều mặc cho rượu sóng sánh thì nàng nhấn mạnh thêm- nhà có ba anh em, hai người kia một tên sơn,
một tên hà, tôi phát buột miệng: “trung cộng, sắp lấy hết nước đấy.”
Thành phố sương mù
lão biết việc đương ngồi như vầy quả chưa đúng lúc [dẫu tâm trạng có như sương, như khói.] tên bảo vệ quảng trường, hắn có thể may bản mặt lão dính vô đít lão bất cứ lúc nào.
Về Little Saigon
trong lúc lê ra phía đường lớn tôi bị một mụ,
một tên áo hoa rằn ri [tôi đồ, thằng này đào ngũ trước 75.] chận lại hỏi đại khái “làm gì?”
Cữ rượu tối ♦ Bài nhân duyên
Sống ở đây riết rồi đéo phải mỹ/
– cũng đéo phải việt.
một số người cho rằng sống chả khác dơi.
bay trong đêm/
… ăn sương [thoát chết đa phần nhờ trực giác.]
Ở lề đường
Chừng hỏi mượn được cây viết ý thơ vừa mới có trong đầu kể như mất.
– một cách hết sức khổ sở tôi ngồi vo đầu
bứt tóc cố nhớ cho ra cái ý thơ đã vuột.
Ngó tr[đ]ời ♦ Trong ngôi nhà khác
ngửa người giương hai cánh mũi hít lấy
hít để.
… bấy giờ mới vuốt vuốt tự hỏi- vì lẽ gì không tạ ơn trời đất khi còn mở mắt lên được mỗi sáng nhỉ? rồi phát rùng mình buông xả hết.
Phủ mặt
Chả biết có phải luôn mang trong mình dòng máu kiên cường
bất khuất của cha ông (!) mà suốt thời gian thực hiện bức tranh mồm
miệng cứ nghêu ngao “tổ quốc vấn khăn tang/ mây che phủ đầu*…”
(……)
mở miệng nói đủ hết các kiểu [kể cả nói thử nghiệm kiểu hiện thực huyền ảo] vậy mà hở ra hai mươi mấy con chữ vẫn cứ bảo tôi chả có lý do gì để [mày mò] sống.
Một ngày cuối tháng Năm
– nhớ lúc nãy tani có bảo: “you… you eat pussy all day.“ câu nói đó giờ đây, trời ơi! làm cho tôi tủi phận đến ứa nước mắt.
Câu chuyện đời ki
mỗi sáng con ki liếm chân khi tôi rời nhà/ vẫy đuôi lúc tôi trở về.
– đùng phát 30 tháng tư 75/ một dang nhà ông/ bà già được [bị.] trưng dụng thành trụ sở phường đội.
Đoạn gần sáng ♦ Tọa thiền
… xoay người sang trái đụng phải thằng người tôi
day người bên phải cũng đụng tôi
ngửa ra giường tôi chắc mẩm lời phật dạy “mọi sự/
việc biến chuyển nơi tâm đều vô tướng.”
Chiếc lá trên hè
Tôi đứng lặng người ngắm chiếc lá [đã vàng.] nằm
trên mặt một miếng bạc bên
dưới phiến đá hoa
cương trơn
láng màu xanh/
sẫm.
Buổi trưa sắp đặt
(…!) mãi một hồi.
giơ máy lên bấm “cạch.”
“cạch.”
“cạch.” cả ba lần đều thấy hồn lẫn xác mình trong ảnh.
Ấu thời tôi
tôi đứng tần ngần nhìn chất nước sền sệt hai màu xanh/
đỏ trào
chảy từ chiếc miệng nó há hốc
thành một bệt dài
rồi tôi thấy, thiệt, không dễ gì vẽ một bức tranh chỉ hai màu như thế.
Đọc Kim Các Tự ♦ Chả có gì đặc biệt
mỗi lần một ý thơ hiện lên
tôi dẹp liền mớ ký ức sang một bên
– chả dại gì soi vào đấy nữa.
… tôi đi cho đến khi cặp giò…

New Comments