Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Thứ ba ♦ Vô đề
cũng chỉ cốt giữ sao cho quá khứ
nằm yên trong sách
tôi đeo loa tai
lắng nghe hư vô nói về đời mình
nhớ phạm duy
… gửi phan quỳnh trâm
Câu “mùa đông thì thực tệ lậu..” được tôi viết lên miếng mành cửa sổ đang chuyển động lúc nhanh …
Ân sủng bữa chiều
Cái mẫu mực tôi đang tập sẽ tiếp tục bằng vào sự cố gắng hết sức để vượt qua những buổi giáp mặt với bóng tối (nỗi cô đơn) tôi cũng luyện nhẩy sào vẽ những bức tranh tuyền màu sáng láng…
ở phố sinh từ
Đang lúc này – giữa đêm
sự thực (tiếng chó sủa dưới đường
không nói làm gì) nguyên câu chữ
ngữ nghĩa tự thân hết sức rạch ròi
Một ngày cận ngày giáng sinh
rất khẽ
từ góc gian bếp bên phải
con nhện bắn đường tơ
và đu vèo về phía góc tay trái
thực ra tôi rất thích những bạn gái xinh đẹp
tay trái kẹp điếu thuốc
tay phải cầm ly rượu đỏ
ngửa cổ
dòng lệ trào từ đuôi mắt
cô uống cạn ly
No turns!
có thể là do đa đoan
hoặc hi vọng thái quá (cũng có thể
cả hai) nói tôi nghe xem nào
chúng ta sẽ phải làm gì? với những người sống lâu!
Ở đường Rose
gặp lại người đàn bà lỡ thì,
luôn ngồi câm nín trên lề đường
Rose, tính từ mùa hè năm ngoái,
tới nay, bộ đồ ả vận trên
[hiện tại điều duy nhất còn]
hiện tại điều duy nhất còn
cảm được tôi rất cần sống
bởi lẽ sống
chả riêng tôi
Tư tưởng
tất nhiên trong chúng ta
chưa ai gặp được thúy kiều
cho dù là thời đại nào
cộng hòa hay cộng sản
Dạ, tim hãy còn đập
thường vào lúc trời rạng
sáng lên
thì hai tay/chân buông thõng
thân tôi teo tóp
chìm sâu xuống giấc ngủ
Sáu / tám tháng 11 ♦ Ở đây
Đêm dài như một thiên thu
kia, em nằm giữa sa mù ngủ quên
hai tay vói tận cửu tuyền
tôi ngồi tróc xương, da liền liền tay
một mảng tình
Đêm ấy tôi phải ngủ trên sô-pha
ngoài phòng khách
chỉ qua một đêm thôi
nó nhanh chóng đẩy tình cảm
giữa chúng tôi
Trò chuyện ở hiệu phở 2000
tôi thấy rõ tư sang kẻ tuẫn vì đ(ạo)ảng
hữu danh vô thực
kiểu triết gia với tinh thần là một liên minh
giữa người đọc báo chí và người đọc tạp chí
graffiti
chúa nhật phải mất hơn
hai giờ tôi mới rời ra khỏi facebook được
vẫn món canh gà
rau muống xào tỏi cô đơn đó
Future Perfect
tôi đứng hướng dẫn cho cô
đúng tinh thần của hai kẻ loạn thần kinh
chỉ chực nguyền rủa hoặc
sát hại lẫn nhau

New Comments