Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Mày biết tao biết
chỉ tưởng tượng được tạc
tượng tôi suýt tự vẫn
và- hễ lén nhìn tượng
người phi thường với dáng
Đợi Chờ Và Thất Lạc
tôi đang dự- sẽ làm cuốn phim
với cái nhan bên trên
mời lưu đức hòa thủ vai chính
Đọc Sử
ở sông đáy không hề có lục bình
hỏi ông cố nội “vậy chứ
thơ phú có lập được thân?”
ông cố nội đáp- cũng thế thôi
Kẻ Ở Miền Xa
sáng sớm xác một con cá kình nổi
trôi
tấp lên bờ phía đông biển bắc
tôi nhấc cái ti vi 48 inch / có blu ray player
Về Côn Sơn
bây giờ thì những nhà thông tuệ càu nhàu- cầm khuôn mặt tôi
và họ săm soi hai mắt “có phải mày đuổi tụi tao chỉ vì sợ tụi tao biết chuyện mày mang bầu giùm . . .”
tôi chối- tao không mang bầu giùm!
Nói chờ tết ♦ Xương xanh
quái- em đã duỗi người
di chuyển khỏi trung tâm
bên mép rìa sống- chết- ngồi bức bách
nom cực hiển lộng
Mãn tang chồng chị chưa tái giá
ngày tôi mở toang cửa hang
một đám mây kéo nhỡ nhàng phu thê
nắm chữ quốc ngữ chân quê
ngang ngửa với nguyên cơn mê công hầu
Sấp Lê Ba
Nào hết cái chân trái (vô bổ) qua
cái chân phải
chúng vẫn chưa thấu thị nổi
về jazz lẫm liệt
Trò chuyện với lũ chữ quốc ngữ
mộng thấy chuyến xe ngựa trong sương sớm gõ “lộp cộp
lộp cộp . . .” xuống mặt đường- chốc chốc vang tiếng rao “giác hơi nào . . .” chậm rãi- chậm rãi
Camellia – Em – Trận Lụt Năm Thìn!
lúc thị lộ dạy bọn tiện tì trong cung vua lê
tôi ngồi- chăm chú xem nguyễn trãi soạn “gia huấn ca”
tiết trời đông- xuân
miền đồng bằng bắc bộ lành lạnh
Got Him!
đối với hai cảnh sát viên bị ám sát- công lí (có thể) sáng tỏ ở cái chết tự kết liễu của gã hung thủ
đối với ông bọ lập công lý
– ở đâu?
Sự đa cảm
Còn biết phải làm gì chứ!
Tôi rất ham muốn gần gũi
Xác thịt với cô ta mỗi
Lần cô ta ghé chơi tôi
Năm 2030
mọi ngôn từ đi ngủ sau 8 giờ tối
ăn bằng nách
thác bản giốc được người hoa làm to mang đặt vào mỗi nhà người việt
ai nấy vác một tủ lạnh made in china trên lưng
Hư-thực trong đây… ♦ Nghĩ chuyện người lớn
chiều về- khi nhìn vào gương
tôi thấy mình băng ngang thửa ruộng
hoang- phân nửa thửa ruộng
tràn ngập một màu tím
Gần trưa ở đây
chả hiểu sao- rồi
tuần hai lần tôi vào
khuôn viên lớn có căn nhà nhỏ
không gặp em ở đó thì thăm hoa
Xuống Xe. Mùa Thu.
quả nhiên âm thanh gió đi
khác tiếng nước chảy
hôm ấy- trời chỉ mới quá trưa
thơ đi bao giờ cũng từng bước chậm
Mùa thu- quả thực vậy!
lúc nắm bàn tay cô gái- bấy giờ
giữa trưa (và e- cho đến chiều
tối- sẽ không có lối
khả dĩ hòng thoát thân!)
The Beat Generation
tròn lẳn một đầu nhọn
cong vút hôm đó không
phải đeo mặt nạ thơ
thới (thảnh thơi) giật nước
Chúng ta ưa nói tới mùa thu
chúng ta vẫn ưa thích ủy mị (nên nhớ- chưa ai thúc chúng ta viết tiểu thuyết chứa đựng lịch sử
– đốc chúng ta- hãy như chứng nhân- viết những quyển tiểu thuyết tiếp nối thành bộ ba
Trò chuyện trong mùa thu
tôi uống máu nàng
như một cách tìm chữ
như một cách khiến nàng hí lộng
chạy suồng sã như ngựa hoang
đời
cũng giống như thể “thầy cả”
đụng chuyện gì chữ cũng lôi đầu tôi
không để cho bỏ lại- bất kì gì
sau lưng
chúng lôi tôi đến bên miệng vực thẳm

New Comments