Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

The Beat Generation

0 comment ♦ 11.11.2014

 

 

 

chả biết từ khi nào
tôi bắt đầu chú ý
cứt mình hôm nào cứt
màu vàng sáng một đầu

tròn lẳn một đầu nhọn
cong vút hôm đó không
phải đeo mặt nạ thơ
thới (thảnh thơi) giật nước

ta nói mỗi bài thơ
đều có da thịt (tự
thân) có xương- cốt và
(ta- người đời) làm công

việc gán/ghép ý nghĩa
cho nó khi không đi
tìm ý nghĩa (ta- người
đời) gán/ghép vào mỗi

bài thơ- xem- nói gì?
thì phải làm chuyện tróc
da lóc thịt và khi
mà thịt/da rụng- rơi

đương nhiên chỉ còn (tự
thân) xương cốt thấy gì
nào? những tưởng sẽ thấy
được ý nghĩa (ta- người

đời) gán/ghép cho nó
nói gì- đúng không? thực
ra- thơ- giống cứt ta
ỉa ra! hôm nào màu

vàng sáng một đầu tròn
lẳn một đầu nhọn cong
vút hôm đấy- tự khắc
sẽ thấy ý nghĩa gán/

ghép vào bài thơ cực
dễ dãi (không phải mang
mặt nạ) đọc- vẫn chảy
trôi! do vậy- dù có

da thịt (tự thân) có
xương- cốt nhưng thơ (tự
nó) không hề mang ý
nghĩa gì sất! hôm nào

cứt đen xỉn khi không
lại đi tìm ý nghĩa
(ta- người đời) gán/ghép
vào bài thơ đương nhiên

phải mang mặt nạ!

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)