Articles by Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Tình Ca Thu
vực các nhà làm xiếc văn học dậy
mặc cho họ đồ tuyền xanh
kêu họ hãy ngậm các bài thơ xanh
Ở trưa- bên đường đọc thơ Bùi Giáng
tôi đồ thần chết- gã viết kịch hài
bằng mực trắng
đại tài / mà
mọi cái chết đều cái chết dở
Ờ Tao là Người Việt Nam- Xạo Xạo!
lúc tôi theo gã thợ chụp hình chuyên nghiệp
bước ra tiền sảnh
thì con mèo đã cắp nỗi buồn của bà ngoại jenny
phóng ra khỏi cửa sổ
Yeah! Chúng tôi là một.
bạn hãy chẻ hai
một từ vựng khác
sẽ lôi ra được một từ vựng khác
đồng ý hay không
Nhiều năm sau mặt hàng vẫn chưa đóng mác
có làm sao thì mới có con được!
đấy- câu tôi nói khi tháo bao cao su
tẩy chay
một cặp thỏ đựng trong va li
Đất mỡ
bướm- loài có cánh
hòng để chuyên chở niềm cô độc
lúc băng núi
các thi sĩ lỡ vận đều dùng laptop
câu / chữ nói nơi họ không cần phải được ủ
Mơ giấc sáng uy nghi
đứng đầu cầu thang ngó
phía dưới
và ở đó có sẵn một con cọp giấy
một chiếc tàu bay
Khát nước
Ngày lũ rùa dưới hồ gươm mọc ba đầu
sáu tay
tôi tính sẽ không đi đâu- nhưng
đội cấn cứ thúc vô bảy núi- tôi tát má bên trái
Cho tới một trăm tuổi tôi vẫn không hiểu thơ là gì!
ngày mai về tới giáp ranh quê nguyễn du
tim còn đập dẫu chỉ ba cái
mình cũng cung tay
quấn khăn rằn
Brother Bảy
brother bảy- sau khi vẽ xong
lằn lằn thì quét nhà ra ma
trút hết mọi của nợ
sau / trước bàn cãi lên đầu
Tôi ngồi u mê trời / Trưa
thơ
chính là sự mát rượi từ vòm ngực em
ở đó khởi lên nhiều ý nghĩ vị lai
khứ hồi- sự trở lui
suồng sã úp chật mặt trời
Cối
yểm lên huyệt mộ hát miệng lưỡi
nỗi hỗn mang đeo dợm khả ố
ghìm oằn lưng ngựa hí tức tưởi
bầy chuột đồng chạy nợ thất thố
Bài Thơ Sớm / Muộn- Phải Kết Thúc
chúng tôi không còn nhiều thời gian
tôi không muốn ông ló mặt
thêm- một khắc nào nữa
nơi đời sống này
Nói với nỗi hằn học không đáng kể
quái! không sao mở mắt
bây giờ đã tám giờ
tôi lăn đại vào bộ
đồ treo trên đầu nằm
Điệu cóc
cóc- cất ca chim rừng rút hết vào ổ
cầu vồng liệng phấp phới bảy con trời giả ngươi
mùi old (hương cũ) ai thả lỏng quanh cổ
quấn màu sắc thương buôn lận lưng độc cơ khổ
Lời lận lưng ♦ Ngày trời đất xán lạn
chuyện kể rằng- hai bà mẹ sinh tôi
ra đời
tôi đã mang hình thù chiếc nồi đất
hai tay nắm hai trái vú
Ý- xâm xoàng
thấy chữ trong sương (và
sương thì đang ăn sương!)
mình nghĩ thêm ở đó
(chữ đang ăn sương!) có
Ông thánh thành San Francisco
đầu năm 2015- tôi làm bài thơ
nói về các tiếng động trong đêm trường
có ảnh hưởng- như thế nào
tới tâm tính
các em mặc váy
Câu Chuyện Về Cua!
trong mấy tháng đầu- sau khi có hẳn một mảng tường (facebook)
hầu như hằng ngày
tôi đều “chat” với nó
Kí ức tháng Tư
mùa xuân năm hợi tôi vừa đúng năm mươi bảy (57) tuổi
tháng tới đúng chín mươi chín (99) tuổi
được tuyển vào đội canh xác
người trên facebook gọi tôi là nhiếp ảnh gia
Ngữ Vựng Tháng Năm
tháng tư cái tháng thị sang nhà mẹ chồng
mắng cho một trận nên thân
lúa ngã rạp đầy đồng
chúng tôi có cảm tưởng bầy bò ăn trúng thuốc
Chuyện Thừa Kế
việc làm đầu tiên khi thức giấc
giữa đêm
tôi nuốt trộng bóng đèn đầu giường
hòng soi đáy lòng mình
Don’t Tell Anyone
áo (đống riêng tư) bỏ
vào giặt sự hoảng loạn
khi một mình ở ngoài
chân trời (nhất là khi

New Comments