Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Don’t Tell Anyone

0 comment ♦ 20.04.2015

 

 

 

bữa cô đứng cạnh bồn
rửa chén tôi thực sự
không nhớ mình đã đi
lại với cô được bao 

lâu rồi (!) chỉ nhớ bấy
giờ trời/đất hãy còn
sớm cô nói cô thật
sự hoảng loạn khi một

mình ở ngoài chân trời
nhất là khi đứng trước
cửa mở ra biển(!) điều
đấy khiến cô cứ vùng

chạy cô chạy mãi . . . và
mới đây lúc cô đứng
tì vô thành cối máy 
giặt cho tay hốt quần

áo (đống riêng tư) bỏ
vào giặt sự hoảng loạn
khi một mình ở ngoài
chân trời (nhất là khi

đứng trước cửa mở ra
biển) lui trở lại điều
đấy khiến cô muốn vùng 
chạy nhưng chả biết chạy

đâu cô lắp bắp nói
bữa đó tôi thực sự
không nhớ mình đã đi
lại với cô được bao

lâu rồi(!) cô nói cô
chỉ nhớ chừng đấy sự
hoảng loạn đã lui trở
lại và còn căn dặn

tôi không được tiết lộ
dưới mọi hình thức(!) cho
bất kì ai biết sự
hoảng loạn không hề từ

bỏ cô nhất là vào
những ngày cận ngày ba
mươi tháng tư và điều
đấy một bí mật lớn

của cô. vâng- giống như
lịch sử- chẳng riêng tôi
không một ai có thể
làm gì được . . .

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)