Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

chuyện thường tình

0 comment ♦ 11.04.2012

 

 

 

bữa ghé thăm
cởi áo khoe tôi da trắng như sữa
nhìn tôi ngồi khóc [vì mừng]
không xót thì chớ nàng quắc mắt “anh thấy đó
anh đã chơi facebook
đã dò la
đọc không biết bao nhiêu câu
chữ
của thiên hạ
[đã lừa tình] và trước mắt em
giờ đây
anh chẳng có gì mới mẻ
ngoại trừ đang làm chuyện
hết sức ngu xuẩn là ngồi khóc . . .” rồi

cười nhạt “em bỏ qua
lần này
hãy ngưng viết lên tường
bất cứ gì(!) dẫu chỉ nửa chữ
. . . a
nọ nay ai giặt áo quần cho anh? cơm hàng
cháo chợ
có ngon không? nhưng
nói thật nhé!
em không thể tin anh không có
đàn bà lui tới
nói thật đi [đồ bạo dâm] em tha cho . . .”

quá cám cảnh tôi gật lấy
gật để
liền quát té tát vô mặt “đồ bịp bợm” và bất thần
nàng cuốn gói dông thẳng
. . .
bữa đó
ngồi suốt cả ngày
im như những pho tượng rodin tạc 
mồm cứ hết lẩm bẩm “phụ nữ
tất thảy đều đã khiến ta bứt rứt với nụ cười
sự dâm đãng ẩn dưới nét dịu dàng của họ
phải không minh?” lại thở ra . . .

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)