Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trụ

0 comment ♦ 27.10.2011

 

 

 

– đúng tôi
nhưng đấy một tôi khác
đang tay bưng lấy đầu
tay căng mắt
cố chịu đựng nốt ba phần tư đêm còn lại [hơi thở cô tuyền mùi ẩm
mốc!]

ngay từ đầu hôm- đúng tôi
nhưng đấy một tôi thực
đứng chứng kiến một tôi khác lục tung hết mọi mặt đêm
tìm giấc ngủ đã thất lạc
[lắm lúc có dậy trong tôi mối thương cảm]

khuôn mặt đeo
bám
hiện tại cứ vừa khi mặt trời khuất đằng tây
là chuốc thống khổ
[thân thể cô giờ tỏa mùi bùn]
kiếp nào cho tôi và một tôi khác hóa thân?

hòng hiểu đâu thực
đâu giả
ngoài đêm
mở hai mắt tôi gạt một tôi khác qua bên
tức tốc chạy [kè kè sống
chết
bên mình] khi trên trời
khi trên đất [lên voi lên chó]

chừng dừng lại
bấy giờ luôn luôn tôi thực
chứ không phải một tôi khác
[phút chốc cô đã là đống quá khứ hư
nát!] quyết định một mình bơi
ngược dòng thời gian chảy xiết

cười đến hóa rồ với đêm

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)