Trong thơ
em cởi hết mình
Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp
Trên giường
em kín vô cùng
lơ lửng trên vòm cây
trước khu vườn… nhìn xuống…
Ta tự treo cổ mình… đêm qua
bằng sợi dây thòng lọng
Trước hết, xin có nhận xét về “Lạc Đường”, cuốn sách ngoài bìa có in hai chữ “tự truyện”, như thế phải hiểu là kể về cuộc đời của tác giả Đào Hiếu. Tự truyện hay hồi ký có giá trị ở chỗ nói lên người thật, việc thật. Để xem Đào Hiếu kể chuyện thực đời mình ra sao.
Ảo thuật gia có một cánh tay, tay kia biến mất trong một tai nạn sân khấu khi màn trình diễn vượt thoát hầm nước đi sai với dự tính. Lúc đó là những năm trước Copperfield, trước Siegried và Roy, trước cả Houdini.
Tiếng chó sủa lại ép vào giấy bạc
Mua cuộc đời, bán chác cả địa danh
Dán ngập lên khoảnh giếng, một bầu trời
Cả tia nắng cũng chờ tay ban phát
Tiếng gấu, gấu đua nhau như gánh hát
Một trong những bí quyết thành công của Walters, theo tôi, và đã khiến bà có được những cuộc phỏng vấn độc đáo, dù bà không nói hẳn ra, nhưng bàng bạc qua những trang hồi ký, là lòng trắc ẩn (compassion) và khả năng duy trì một liên hệ — nếu không nói là từ đó đã nẩy nở một tình bằng hữu — với nhiều người đã được bà phỏng vấn…
trịnh và trịnh
ô kìa cả nguyễn
trịnh nào trịnh hơn
và nguyễn nào hơn
một bàn tay mò ra khí quyển
âm giai co ngoắt
Vì tôi vào quá bất ngờ, có lẽ chỗ ngồi này đã không kịp thu lại vẻ chán chường mà nó đã phô bày thoải mái trong đêm. Bằng chứng là đã nhiều ngày nay, quang cảnh đã vậy…
Triều vua An Dương là một thời đại chuyển tiếp. Ông đến từ miền Bắc, xây được 1 toà thành lớn. Mặc dầu đã khuất phục được các Lạc Hầu, nhà vua đã không tước mất quyền hành của họ. Chính ra, nhà vua đã được hấp thụ bởi chính truyền thống của dân tộc mà ông đã chinh phục. Về sau, ông lại bị làm mồi cho những lực lượng mạnh hơn từ miền Bắc kéo đến.
Người ta đã có thể mở nắp đồng hồ của ông Lincoln để biết rõ đâu là sự thật. Nhưng người ta không thể mở nắp quan tài TCS để kiểm chứng lời nói của TC. Khi không thể biết chắc đâu là sự thật, thì nên chọn thái độ biết tới đâu, hay tới đó, thay vì ai cũng nghĩ rằng mình nắm trong tay sự thật tuyệt đối, và có quyền buộc tội kẻ khác.
Đứa bé nói: “Tui bức cẳng con cào cào rồi ráp lại hoài hà.” Tôi gật đầu với bé và thử ráp lại nụ cười của tôi vừa bể trên môi.
Môi cười đã từng chở một người đàn bà ẳm một đứa trẻ sơ sinh ngày ấy xuống tàu vượt biên.
không phải mọi âm thanh đều có giá trị như nhau
Tiếng sột soạt của tiền 2 chục và 500 ngàn đâu có gì khác biệt
Và những điều giống nhau lại phát âm rất khác
Tiếng bàn chân dưới từng gầm bàn ghế, tiếng ứ hự trong đêm
Không có gì dễ, và không có gì khó, bằng vẽ chân dung một nhà thơ. Lý do giản dị là thi nhân không có chân dung.
Thi sĩ chỉ là một tiếng nói, thay âm độ qua từng giây phút và chuyển hóa không ngừng mỗi lần đến với chúng ta.
Do hết lòng tin tưởng vào mùa đông, tôi chọn hướng về nhà đi ngang lòng hồ Vesijarvi chưa tan hết băng. Đi được 20 bước thì nghe tiếng băng rạn, mặt hồ nứt ra, thân thể tôi chìm dần xuống lớp nước lạnh cắt sâu vào da thịt.
Chỉ nhớ buổi chiều hôm ấy, với sự đồng ý của ba tôi, hai đứa đã chở nhau đi, không, nhân vật của tôi chở tôi thì đúng hơn. Cho biết Vũng Tàu. Hắn nói vậy khi dắt chiếc xe đạp quốc doanh mượn được của ông bác họ tôi.
cái đầu chứa được gì
ngoài mẫu tự
tại sao tôi vẫn thèm nhét em vào
sự hỗn loạn đó
Vợ tôi bảo muốn chữa bệnh đau đầu
phải hồn nhiên như cây cỏ.
Về thôn quê thấy cỏ ngút ngàn
tôi giang tay nhờ gió lay lắt
giống các fan hâm mộ đưa theo nhịp bài hát.
Tôi cũng rất mong gặp lại cô Tố Quyên để hỏi cô một lần nữa ‘Phải chăng hy vọng chỉ hướng về tương lai?’ Nếu phải thì buồn quá, bởi vì chẳng lẽ những ngăn kéo ký ức tôi mở ra cùng với ly cà phê lai căng và điếu thuốc lá đầu ngày chỉ chứa có mỗi một niềm tuyệt vọng thôi sao?
Ông chủ quán lặng lẽ như tượng đá, nguyên là một nghệ sĩ thất vận, vô duyên với nghiệp sỹ, có duyên với nghề buôn, vốn liếng chữ nghĩa cũng không đến nỗi nào, hay thở dài… Những lúc như thế ông vừa lau bàn, lau đến sạch bóng mới thôi, và nghĩ về Goethe và Faust – linh hồn và quỷ sứ.
Ngừng mọi đồng hồ, hãy ngắt cái phôn
Hãy ngăn con chó sủa bằng một khúc xương ngon,
Làm im dương cầm và trong tiếng trống bọc vải
Mang quan tài ra, cho người khóc than tới.
Các ca khó đã chết lụi trong một xó xỉnh nào đó chưa được đặt tên và mọc lên lô nhô lũ chúng tôi, những-nhân-thể-dẹp-vẹt-dài-giữa-ranh-giới-ảo-thật. Hãy ngồi xuống nghe khúc currucucu trong khi chúng tôi ghì cương tâm thần rồi sẽ kể cho bạn nghe về vùng miền của những thiên mộng.
Nàng xõa tóc
Chạy dưới nắng tháng tư
Hai cái mông tròn huyền hoặc
Đung đưa
Bình minh rọi những tia nắng đen điên cuồng qua nách
Cát nhảy dưới gót chân bất hạnh
Máu ứa từ môi thâm
Tối đó Sơn hát cho tôi nghe một vài bài tiêu biểu trong tập ‘Ca khúc da vàng’. Đến những đoạn như ‘Gia tài của Mẹ: một bọn lai căng… một lũ bội tình’ hay như ‘Đại bác đêm đêm dội về thành phố! Người phu quét đường dừng chỗi lắng nghe’ hoặc như ‘Tôi có người yêu chết trận đêm qua, chết thật tình cờ…’ tôi bỗng nổi da gà. Lời ca thật xúc động. Nó xoáy sâu vào tim người nghe rồi chuyền lên óc làm cho rúng động tâm can, tỏa lan dần cơ thể làm cho tứ chi bãi hoải.
Tất cả các thi loại đó, nếu được gọi là thơ, phải có một thừa số chung, là chất thơ, ngày nay gọi là thi pháp.
Ba bảy đường trong địa bàn của thơ, cuối cùng, đều quay về một hướng. Cảm thơ, là nhận ngay ra được mặt trời ; giảng thơ, là dò hỏi từng đóa hướng dương. Những cành hướng dương vô tội.
Tôi không thể kể về nó, và những cuộc gặp giữa kẻ sống – người chết, dù là bằng cách viết cả một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một tấm hình chụp ngẫu nhiên, bởi vẻ hiện thực ăn tươi nuốt sống của nó, cũng là một sự hủy hoại kí ức trong tâm tưởng.
okay đối diện tiệm bán đồ cũ cây xăng
bên góc trái cây xăng tiệm bán bia
rượu
nước ngọt
tôi có hai chọn lựa 1) mua rượu
2) mua xăng.
Rồi lại lầm lũi trở về căn phòng
đầy bóng tôi lặng thinh, để tôi lại
đối diện với bức tường vôi hoen ố.
Bức tường im lặng nhìn tôi và nó
phát ra thứ ngôn ngữ vô hình không
tiếng quen thuộc buồn bã nuối tiếc như
những hồi chuông buông dài buông dài ngân
lên như cảnh tỉnh.
Bạn có thể ngưỡng mộ sự thánh thiện của nghệ sĩ trong tác phẩm của họ, thế nhưng việc từ cơ sở đó rồi tin tưởng rằng nghệ sĩ cũng thánh thiện như vậy ở đời thường, là một việc làm đầy rủi ro. Mức độ rủi ro còn cao hơn, nếu bạn hy vọng sự thuỷ chung mà nghệ sĩ thể hiện với tình yêu của họ trong tác phẩm sẽ được họ thực hiện trong thực tế.
New Comments