tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
ngón tay em mùa hạnh phúc đã tuột
trên cuống lá nầy
ngón chân bầy le le lướt trên
niềm cam phận
Có nhiều cách để để phân biệt một chế độ độc tài chuyên chế và tự do dân chủ. Một trong những cách đó là dùng ngay tự do ngôn luận như một thước đo. Theo đó, có thể nói: Độc tài là một chế độ trong đó chính quyền không bị hạn chế về thông tin đối với dân, nhưng người dân bị hạn chế tối đa về thông tin đối với chính quyền.
…, tôi tin rằng, trong đầu óc của những nhà trí thức hay nhà văn nhà thơ mà các sản phẩm được sản xuất ra đầy lập trường “chính thống” nhất trong nước hiện nay, đều tự biết mình đang là cái trống không. Và ai cũng có sẵn những văn bản kiểu “Đi tìm cái tôi đã mất” hay “Ai? Tôi?” cất giấu đâu đó mà họ xem là cái tôi chân thật của mình.
Vâng, tôi sắp lấy chồng, và sẽ có những đứa con trong nay mai. Cái khung cảnh gia đình ấm cúng mà Lý tự vẽ ra cho mình hãy còn là một bức tranh treo lặc lìa ngoài bậc cửa, chưa đặt được vào trong nhà nói gì đến mon men lên cái bàn ăn mà vô tình đã trở thành một vật châm biếm hết sức mỉa mai cho chính người chủ của nó.
Cuộc đời một tiếng bíp thảng thốt
Thời khắc ấy ai đã dựng sẵn
Tên gọi suy tư nhánh lá xanh lướt qua trước mắt chúng ta
Bụi và gió.
Nếu giải Văn trao cho Vòng Đai Xanh không gây dư luận sôi nổi như giải Thơ thì trái lại vụ án Ngô Thế Vinh đã là đề tài cho rất nhiều anh em cầm bút trên các nhật báo cũng như tuần báo, tạp chí, trên báo dân sự cũng như báo quân đội và dư luận đã nhất trí bênh vực nhà văn quân đội mà ngày lĩnh giải thưởng văn chương vẫn còn lận đận hành quân ở Cao nguyên.
Vật Bảo Quốc Hộ Dân là gì? Trong TNS, đó là Nõn – Nường đặt ngược phép tự nhiên (âm-duơng), cái do tay phù thủy người Tàu tên Cao Biền trấn yểm để tiêu diệt sinh khí dân Đại Việt, và những kẻ đi tìm phải phá được thì mới hồi phục sinh khí cho dân tộc này. Thưa ông, ông nhắc một vấn đề sinh tử trong lịch sử, bởi cái thế địa-chính trị, và hẳn có ý vạch rõ một nguy cơ
Gã thanh niên vẫn đứng bên
kia đường ray xe lửa như
mọi ngày tôi đứng bên này
ga xe lửa chờ chuyến tàu
tới đưa chúng tôi tới trạm
Mấy ngàn năm qua, tinh thần bài kệ Lục Như đã mở rộng tâm thức nhân gian ra với những chân trời bao la trong tư tưởng Phật giáo, và giúp chúng ta, trong những phút linh cầu, tìm được một chút giao tình với những tâm hồn tiêu dao thế ngoại, khi một mình tĩnh tâm nhìn lại thế gian trong ánh sáng của bài kệ Lục Như.
Đêm qua, như thường lệ, trong cánh chái biệt lập của ngôi nhà trọ khu suối nước nóng, tai lắng nghe tiếng lá rụng xạc xào, anh và cô đã nói chuyện.
– Năm nào cũng vậy, đến lúc bàn chân giá lạnh là em lại nhớ nhà
Buổi mù sương, tôi qua lấy nước, đã nghe giọng lão sư trầm trầm bên chái Niệm Phật Đường: “Nhạn quá từng không. Ảnh trầm hàn thủy…”.
Sự thực” của những tài liệu nhiếp ảnh, văn chương hư cấu, hay hồi ký được hiện hữu ngay trong những gì nó đã được chụp lại, không hơn, không kém. Tất cả những điều khác ngoài khung là cảm tính, là những câu chuyện, là khuynh hướng, là luận bàn, là những nỗ lực tiếp nối ảo tưởng với cuộc sống ở ngoài khung.
Cuộc đời được Thần Chết đóng đinh trong cái lồng kính này cũng như mọi cuộc đời. Thánh rồi cũng phải theo cái muôn thuở của quy luật Đóng Lại. Những ước mơ tạo thế, tuy hùng vĩ mà xa xăm, rồi cũng cô đặc trong một cái xác này đây.
Có người gửi tôi tấm hình trên mạng
cô gái Sài gòn áo trắng khăn tang
đi trong Sài gòn bốn mươi năm cũ
cô gái trong hình có phải tôi không?
Cái gì được thổi phồng lên ở đây
Ngọn lửa
Cây đàn
Hay mũi súng
Còn ai vừa mới bước vào tôi
vẻ mến thương như nắng
Bao nhát kiếm oan nghiệt chém chết bấy nhiêu mạng người giờ bỗng chỉ còn là một hạt cát chứa đựng cả càn khôn đại địa hay chỉ là nghiệp chướng trùng trùng duyên khởi. Ấy thế mà hạt cát không hề lớn lên và đại địa cũng không hề nhỏ lại. Tâm bình thường đã được Musashi đại ngộ.
Ta không thể nhìn thấy nước nhưng nhờ vào sự sắp xếp của các tảng đá mà ta cảm nhận thấy một thác nước đang ào ào trút xuống, bọt tung trắng xóa, rồi trắc trở luồn qua những khe đá. Như vậy: là thác nước, không phải là thác nước, nên mới gọi là thác nước.
Xa gần thoang thoảng mùi sen/Hái hoa nhan nhản cô em quê mùa
Lotus perfume wafts near and far/How bucolic the girl among the abundant flowers.
Sắc là không, không tức sắc,
Không là sắc, sắc tức không.
Form is nothing, nothing form
Nothing is form, form nothing
Từ ngày nghe được ba tiếng Mây – Niết – Bàn, lòng chợt bất an, nửa muốn cãi lại cái gã nhà thơ trọc phú mở miệng là văn nhã xập xoè, nửa hy vọng tìm ở đó sự quyến rũ, lý giải khác: Có thể Niết bàn ở đây được hiểu là cách nói theo kinh nghiệm nội tâm.
Chúng ta tha thiết chụp được niềm chân thật
Cất ký ức riêng tư vào phòng tối
Nhiệt kế thử dung dịch là đôi môi
Những sợi bạc treo phơi phim đã tráng
Chúa nghiêng mình thánh giá
Ôm em gần vết thương
Phật vẩy nước cành dương
Cho chàng đời an lạc
Trong hiểu biết của tôi, kiến bò, ong bay. Kiến ở hang. Ong gầy tổ. Cùng ưa ngọt. Kiến, đường. Ong, mật. Hai loài này có một tổ chức xã hội khá chặt chẽ, tính kỷ luật rất cao, phân bố trách nhiệm rõ ràng. Có phải chỉ do mỗi phần bản năng, chỉ thuần nhất trong cấu trúc phi-tri-thức mà chúng hợp nhất, đồng điệu chăng.
Thời gian đưa tôi quay trở lại
bến đỗ, trở lại với những vũng
bùn nhơ nhớp của quá khứ, những
vũng bùn hiện nguyên hình sau bao
cơn địa chấn, bao biến đổi của
thời tiết, thời cuộc, thời …
Các sử gia Việt Nam về sau đều cho rằng vì ông Thi Sách bị Tô Định giết chết nên hai Bà nổi dậy. Nhưng không thấy chứng cớ nào cho thấy Thi Sách đã bị Tô Định giết. Sử liệu Trung Quốc đã nói rõ rằng Thi Sách phò trợ cuộc nổi dậy của vợ ông.
Như tất cả các nhân vật lịch sử khác, cuộc đời của ông, không sớm thì muộn, sẽ được phân tích, soi rọi từ nhiều góc độ. Đừng chờ đợi sự toàn hảo. Nhất định chúng ta sẽ bắt gặp những ứng xử rất người và ngay cả những lầm lỗi rất người của Trịnh Công Sơn.
New Comments