tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
mu của đảng viên tự nguyện hiến dâng càng tốt
mu rùa saigon thì miễn
bởi mu saigon đã bị nhiễm độc bởi bản chất của thế lực thù địch
em bật khóc bằng sự rực rỡ của vi lượng ấu trùng
có phải là niệm khúc vuốt ve nghệ thuật cụt đuôi niềm kiêu hãnh
Cũng chính cách kết cấu bất thình lình với những khúc quanh hiểm hóc đó mà tôi xin thú nhận là tôi đọc mãi tập thơ suốt mấy tháng trời nhưng vẫn cảm thấy mình chỉ là một người đi lạc chưa tìm thấy lối ra. Thơ Như Quỳnh de Prelle không phải là thứ thơ êm ái, dễ dãi, đọc trôi tuồn tuột.
Lần nào cũng vậy: biển sáng rực chói chang, gió lạnh ngắt. Lần này có hai người, đang đi lên núi, tới nửa trái núi gặp một cái dốc thì biển biến mất. Trên núi có trại lính, ở trạm canh gác có người lính gác, người lính gác nhường cái ghế cho cô gái, cô ta là khách như hai ông khách, hai ông khách là bạn tôi và tôi.
Tôi chỉ thích vẽ chơi thôi. Và cho, chứ không bán. Đối với văn chương cũng vậy. Tôi không bao giờ muốn văn chương và nghệ thuật nuôi tôi. Tôi yêu mến chúng, chỉ muốn chúng là nơi cho tôi vịn để đứng lên những khi xuống tinh thần.
gõ những chữ khát lên da em, những mụt tím nổi lên, lũ cá phơi bụng, một trăm thằng con hăng hái giết nhau
Và, a ha, tôi đã có cảm giác anh cũng thích vò, nắn, lựa, sàng, sẩy… những con chữ như tôi… Có những bài thơ của anh cách nhau hàng chục năm, qua bao thay đổi hoàn cảnh cuộc đời, cùng nói về một niềm yêu, nỗi nhớ, những con chữ hoàn toàn khác lạ, nhưng người đọc…
Cái thiếu hiểu biết của người Mỹ về lịch sử, văn hóa và chính trị Việt Nam, đã kéo Hoa Kỳ vào cuộc chiến, vào một quốc gia mà họ không lĩnh hội được. Cái mô thức thiếu chiều sâu này, có thể nói là vẫn tiếp tục đến ngày hôm nay, người Mỹ vẫn tiếp tục thiếu ý thức đến vấn đề Việt Nam, và họ vẫn không chịu tìm hiểu về vấn đề Trung Đông. Văn chương do đó đóng một vai trò quan trọng trong việc cải hóa sự thiếu nhận thức này.
Đừng để bà lủi thủi một mình ăn củ khoai trong bếp
Vì hai bà bạn cùng vui vầy ăn khoai mùa đông năm trước
khởi đầu từ dạo mất thành. uất ức
những thường tình bày không thực
đổ mực lan tràn trớ trêu
Một cô gái điếm rẻ mạt trong xó xỉnh Nollendorfplatz phải khó khăn lắm mới nướng được ổ bánh táo. Bánh hơi khô. Chắc là miếng bánh cuối cùng.
“Cô làm bằng táo gì?” Tôi rụt rè hỏi
Hội nghị Diên Hồng mang dấu ấn cơ cấu Kuriltai của người Mông Cổ, chủ nhân trung nguyên lúc bấy giờ. Hội nghị trưởng lão tương tự vẫn thấy ở Afghanistan ngày nay dưới danh xưng Loya Jirga. Riêng Đại Việt, nơi hệ thống hành chánh phát triển hơn trên địa bàn chật hẹp, vua có thể trao đổi với lãnh đạo các phủ lộ để nắm tình hình địa phương nhưng vẫn triệu họp phụ lão, điều đó chứng tỏ hệ thống chính quyền không chặt chịa bao trùm toàn vương quốc. Nhiều khu vực vẫn tự chủ ở các mức độ khác nhau nên vua chỉ có thể trao đổi với thủ lĩnh địa phương thông qua cuộc họp này.
nghĩ tới thơ – hễ
đâm bất động
bất kể khi đấy tôi đang ngồi/đứng
hoặc nằm- thế rồi
bài thơ tự sự về tình yêu rẽ sang bước ngoặt
nghề nghiệp: buôn ve chai đồ nhuôm chôm chỉa
vàng thau lẫn lộn
giấy vụn: giải thưởng, văn bằng, nhạc bản cấm, bao cao su quá hạn sử dụng, áo ngực trung quốc bị xập xệ, các thứ
hơn 40 năm kinh nghiệm
Trong giờ học, vang lên những tiếng gõ lóc cóc, từng tiếng gõ đều, rất nhanh. Một lần, cô giáo thử đưa tay sờ lên mặt giấy, em thử đọc cho cô biết em đang viết gì, cô nói. Trò cầm quyển tập đứng dậy, dùng bốn đầu ngón tay mò mẫm
Nay Trần Thiên Thị đưa tự do vào Nơi Đám Mây Đã Chết bằng con đường chủ yếu Thơ Tự Do, giấy mời mở cửa tự trong tâm cảm, tự do đến tự nhiên như lời nói hay một cách tương cận: lời nói như thơ; Thị có thể bơ vơ nhưng hoang mang không trên hành trình đi tới…
đàn cò đàn gáo vi ô lông
đặc sản phường khóm
xả láng
chúng tôi vì
đàn cò đàn gáo vi ô lông đàn ông
dây cột. tù và sưng. ngón cái
tất tả mẹ. ẵm bồng suối. thơ
cái túi thuốc đèo lên ngắc ngoải
sụp lạy. muôn niên. trán bệ thờ
Cô vẫn đi tới cái bàn, ở đó cô đã đánh tia sét đầu tiên, và anh là cột thu lôi. Cô nhìn thấy dòng chữ: “Anh cũng không yêu anh”.
Trái tim cô nhận ra sự đau khổ của anh. Trí tuệ cô dịch ra: “Nho còn xanh lắm”.
Nghìn năm
Tôi trở thành người chăn dắt những buổi chiều
Mỏi mệt vây quanh linh hồn
Bàn tay đầy tóc
Xổ ra như dòng sông nước mắt
Chống gậy ra đầu ngõ
Rẽ tay phải hẳn qua nhà con trai thứ
Rẽ tay trái phải ngang nhà con gái út
Đi thẳng thì không có đường
Có thể nói ý thức về vương quốc Đại Việt tách biệt khỏi các triều đại phương Bắc vào thế kỷ XV không mạnh mẽ lắm tại châu thổ Nhĩ hà. Cảm nhận về giới hạn Nam-Bắc xuất hiện trong thơ Nguyễn Trung Ngạn hay Phạm Sư Mạnh đã phai mờ theo quyền lực Thăng Long. Điều này cho thấy ảnh hưởng của di dân Tống chạy trốn nhà Nguyên tác động tiêu cực như thế nào. Văn hóa thâm nhập từ trung nguyên khiến một bộ phận cư dân vùng đất nay là bắc bộ và duyên hải bắc trung bộ càng thêm thấm nhuần văn minh Hán, đặc biệt về giáo huấn Tống Nho. Họ là tác nhân của tiến bộ xã hội nhưng tâm thức dễ dao động giữa thế giới người nói tiếng Việt và thế giới người viết chữ Hán.
Ba Jemes là người Việt, mẹ là người Đức. Những sinh viên ưu tú người Việt được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa cho sang châu Âu du học, chẳng biết trúng gió gì mà lại phất phơ theo cộng sản. Hội đoàn chống cộng mút mùa của ba choảng nhau với chi bộ thờ ma cộng sản suốt hai mươi năm liền, bằng miệng, bằng chân ghế, bằng cà chua…
mắc kẹt lưới đêm
tôi nhìn quanh không thấy bóng mình
lũ cá mắc lưới người
mắt nước
xếp im lặng lên nhau
Trong đầu tôi một vài ý tưởng
Rời rạc như những xương cá khô
Đâm qua đêm
Màu tối chảy ra như máu tràn vì gai nhọn
Một vài gương mặt khóc
Bưng bít bóng đêm
Ngày mai, anh em sinh viên chúng tôi ở trường Ðại Học Sư Phạm có tổ chức một buổi hội thảo lên án cuốn sách độc hại này, sau đó chúng tôi sẽ tiến hành lễ đốt sách. Mời các đồng chí và các bạn tới tham dự. Riêng tối hôm nay, để bày tỏ lòng phẫn nộ đối với cuốn sách, tôi xin xé tan cuốn sách này trước mặt các đồng chí và các bạn. Ðây…
New Comments