Category: To Vietnamese
Hải trình cuối cùng của chiếc thuyền ma
Giờ đây họ sẽ thấy được bản lĩnh của mình, ông nói thầm bằng giọng điệu đàn ông mạnh mẽ, sau bao năm chứng kiến cái lần đầu tiên chiếc du thuyền khổng lồ của đại đương trong trạng thái không ánh sáng và âm thanh, đi ngang qua khu làng giống như tòa lâu đài nguy nga bị bỏ hoang vào một đêm nọ…
Phỏng vấn Trương Tư Mẫn – Hsu-Ming Teo
Gibbo là một phát họa gần giống một người bạn của tôi, mang dòng máu Scottish-Australian, nhưng lại rất muốn được làm người Hoa và thường xuyên đến chơi nhà tôi vào thời tôi đang trưởng thành. Tính nhút nhát và ngượng nghịu, lạc lõng giữa xã hội của anh đã để lại ấn tượng trong tôi vì lúc còn bé tôi cũng là một đứa trẻ rất nhút nhát và ít nói, nhất là trong phạm vi nhà trường.
Điệu luân vũ của bố tôi
Hơi uýt-ki bố đang thở
Làm đứa nhỏ chóng mặt luôn;
Nhưng con bám theo như đỉa:
Luân vũ như thế mới ngon.
Ta nhún tới lúc nồi xoong
Từ trên giá bếp nhảy xuống;
Mặt nghiêm mẹ làm mới xong
Không thể giãn theo ý muốn.
Nét hay vẻ đẹp của truyện Hoa-Tiên
Cách đây mấy tháng khi vừa tới Huế, một người bạn tôi, Ông Ðào-Ðăng-Vỹ nhân danh Hội Quảng-Tri, đã có lời mời tôi đến đây để diễn-thuyết. Thực-hiện việc này hẳn chẳng thiếu đề-tài lý-thú. Như quí vị đã biết, trước đây đã có nhiều vị với suy-tư độc-đáo, ảo-diệu, với đức-tin và tài-năng đã từng trình-bày nhiều vấn-đề thuộc về các mặt văn-chương, triết-lý hay xã-hội.
Cuộc đua chủng tộc
Huey Tran and JPEG Nguyen were the two best street racers in Frogtown
Even though they shared one car
Cuz goddammit that shit was expensive
JPEG’s family was almost middle class
Thằn Lằn
Nhìn đồng hồ thì đã 2 giờ khuya, tôi đã nằm lên giường định ngủ. Định bật đèn lên thì thằn lằn nhanh hơn, đã ôm chầm lấy tôi, rồi dúi đầu vào khoảng giữa vai và ngực tôi, thật mạnh đến nghe đau. Lòng bàn tay lạnh ấy luồn vào trong áo ngủ của tôi. Bàn tay lạnh như nước đá ấy chạm vào da trần, cho cảm giác thật dễ chịu.
lost in Tokyo
let’s walk with the lights
and the rumblings and hubris
of all things humanly bright
the cacophony of white and red
of yellow and blue
this cloudy night
its shiniest hues
Bốn ngàn đêm và ngày
Để có sự hiện diện của một bài thơ,
bạn và tôi đã phải giết,
phải giết chết nhiều thứ,
nhiều điều dấu yêu, giết bằng súng, giết bằng cách ám sát,
giết bằng độc dược.
Hãy nhìn kìa!
Pronek được chiếu sáng
Trọng tâm của cuốn sách đầu tiên kỳ tuyệt của Aleksandar Hemon, Câu Hỏi Của Bruno (2000), là “Chàng Josef Pronek Mù & Những Linh Hồn Chết,” một truyện vừa, gần như hoàn hảo, mang đến cho chúng ta một trong những chàng trai trẻ lạc lối quyến rũ nhất trong văn chương kể từ khi Augie March chệnh choạng lê bước khắp Bắc Mỹ tìm kiếm một cuộc đời cho chính mình.
Hai trích đoạn từ Cô Giáo Dương Cầm
Cô giáo dương cầm, Erika Kohut, ào như một cơn lốc vào căn chung cư cô ở chung với mẹ. Mama thích gọi Erika là cơn lốc nhỏ của bà, vì cô bé thật là nhanh như quỷ.
Một nghệ thuật
Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá;
bao nhiêu thứ dường như đã sẵn sàng
bị mất nên sẽ chẳng thành thảm họa.
Mãi mãi là lần đầu
Mãi mãi là lần đầu
Tôi chỉ mới quen biết em bằng thị lực
Vào khoảng thời khắc nào đó của đêm, em trở về ngôi nhà trong tầm ngắm cửa sổ tôi
Nói chuyện với Hemon
Xét kỹ quá khứ ông ta – từng làm ký giả, cầm bút, Hemon di cư qua Mỹ năm 1991 – cái thế giới bất-khả-tiên-đoán này nghĩ không có gì lạ. Cũng không gì ngạc nhiên về việc khám phá văn nghiệp của ông, như vật liệu cho phim ảnh. Thử tưởng tượng (ống kính quay gần): một người viết di cư lặn lội học Anh ngữ trong căn gác không-nước-nóng ở Chicago, với xe lửa “L”1 chạy rầm rầm phía trên.
Quần đảo
Chúng tôi thấy được nơi cuối chân trời có một làn khói mỏng rồi con tàu lớn dần, nhẹ nghiêng về một phía như trong bức vẽ của đứa bé. Tôi đội chiếc nón rơm tròn che nắng ngang mặt có hoạ hình 7 chú lùn. Tôi phải ngẩng cổ để nhìn tàu đang lớn dần. Nếu không, tôi chỉ có thể nhìn tới đầu gối của người lớn và những vệt mồ hôi trên áo họ hoặc những đường nhăn trên các cặp đùi phốp pháp.
Những con ong, phần 1
Cách đây đã nhiều năm, hồi còn ở Sarajevo, tôi và em gái cùng bố mẹ đi xem một bộ phim. Bộ phim kể về một anh chàng đẹp trai đi tìm một kho báu, thế rồi trong cuộc hành trình ấy, anh ta gặp một cô nàng xinh đẹp.Mẹ tôi ngủ gật ngay tức thì; phim ảnh vốn thường làm cho bà dễ buồn ngủ. Bố tôi thì có một phản ứng khác. Hết cảnh đầu tiên, bố tôi khịt khịt mũi tỏ ý giễu cợt:“Thật là ngớ ngẩn,”ông thì thầm vào tai tôi.
Thơ không bao giờ dẫn đến tình yêu
Từ khi nào mà trái tim anh trở thành mỏng
đến nỗi anh có thể gõ vào bên hông của nó
và làm thơ trên đó
ở giữa nhịp đập
if i believe
vì người đã yêu tôi,
mặt trăng và hoàng hôn
tinh tú và những đóa hoa
cao trào vàng kim và thầm lặng ánh bạc
Kế Thừa Mất Mát của Kiran Desai – tác phẩm đoạt giải Man Booker 2006
Thẩm Phán Jemubhai trong cuốn sách Kế Thừa Mất Mát của Kiran Desai, sẽ không phản đối. Sinh ra trong một gia đình trung lưu Patel, ông lên thuyền đi Anh năm 1939. Cảm thấy lạc lõng, và bị đối xử khinh miệt vì da, màu, mùi, ông trở về làm một giới chức ICS phục vụ cho người Anh.
Tuyển tập những bài thơ hay nhất của Úc năm 2006
Cộng đồng thơ ca, mặc dù nổi danh với những cãi cọ vặt vãnh, những đôi co cắng đắng, thì nó thực sự là tuyệt vời giỏi giang trong công tác tưởng niệm người vừa mất. Những nhà thơ biết cách làm gì ở những tiệc sau lễ tiễn linh. Tôi vẫn luôn luôn cảm nhận rằng chữ lời của một nhà thơ, tham dự vào truyền thống xướng tán, huyền ẩn, cổ sơ, giữ cho nhà thơ ấy sống mãi.
Con khỉ và lọ mực
Con vật này, thường thấy ở miền Bắc, dài khoảng bốn tới năm insơ; mắt nó màu đỏ thẫm và lông nó màu đen tuyền, mượt như tơ, và mềm mại như một cái gối ôm.
trích: Di Sản Của Sự Mất Mát
Niềm mơn trớn của sương mù lùa vào trong tóc cô hình như có linh tính, và khi cô đưa ra những ngón tay, hơi nước nhẹ nhàng nâng lên và ngậm trọn lấy chúng. Cô nghĩ tới Gyan, ông thầy dạy kèm toán lẽ ra phải mang cuốn đại số học đến khoảng nửa tiếng trước đây.
thơ William Stafford
Cả nhà ngủ những dặm bằng phẳng đó
nhưng như chuông rền rĩ tới bình minh
tôi lái xe xuống một dải âm thanh,
Kết Thúc Một Sự Kiện
Trái tim tôi được dọn ra trên chiếc đĩa sạch bóng
Tôi không hề biết sinh mệnh của thi sĩ
có thể cắt bổ làm đôi bằng nĩa và thìa.
Sau sự kiện của chúng tôi nàng đã khám phá ra sự sống
Cơn giận của những người dưới đáy
Tôi đã từng nghĩ rằng những thảm họa có thể sẽ làm cho cảm thức cộng đồng của con người trở nên mạnh mẽ hơn. Ngay sau vụ đại hỏa hoạn xảy ra ở Istanbul …
Trong bóng tối
Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu
Những tấm ảnh bị mất
Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.
Không Đề
welcome to Chinatown ladies and gentlemen
the place where you tourists come to look
at the slanted eyes yellow skin scaling fish
roast duck in the windows like a public hanging
ooh the pitter patter of the slippers

New Comments