Category: Thơ
THÌ, CŨNG CHỈ HUYỀN THOẠI
thế là, hễ chợt nghĩ tới
những buổi gặp gỡ, nhộn nhịp
ra mắt tôi cứ trộn lẫn
tính cách đỉnh giữa người này,
Chuyện nhỏ thời chiến
Tôi làm gã đào binh năm hai mươi
hai tuổi, nửa năm tù, ba tháng quân
trường Lam Sơn ám chướng dưới chân núi
Phượng Hoàng mây phủ. Bạn đồng đội tôi
thư tình viết muộn
em bé nhỏ như đường kim mũi chỉ
vá khâu giùm chỗ rách manh áo việt nam
và có bao giờ để ý đến anh không
gã lưu lạc giữa quê người xứ lạ
chiến tranh, những điều chưa nói
chiến tranh có trăm bộ mặt, ngàn giọng nói và triệu cách giết người. con người cứ sinh ra trong chiến tranh và chết đi trong chiến tranh. như thế hệ chúng ta là thực chứng không thương tiếc. chúng ta sống đã gần hết đời mình vẫn chưa nói được một lần dù với ngay con cháu chúng ta. không có sự thật ở nơi giả trá được tôn vinh
Bọn ngoài hành tinh trông nghiêm trọng
Trong họ là một bụng cười
dù họ làm vẻ ngoài nghiêm trọng.
Họ, sau khi ngất ngưởng trên những quỹ đạo
để cười vào trái đất như một nắm đấm tanh tưởi,
giờ đây chơi
một trò lén lút.
Kinh kỷ niệm
Như một gợi nhớ về cõi sống này
với xe điện, mặt trời, chim sẻ,
và sự buông thả nhẹ dạ
của những con suối vọt cao như lũ hàn thử biểu,
và vì đàn vịt quang quác đâu …
CUỘC CHIẾN CUỘC TÌNH
Em bé nhỏ mang trái tim Kuwait
Tình như hoa thả nổi mặt giếng dầu
Chàng đến chiếm bằng trái tim Iraq
Nhập cuộc tình đã để dấu thương đau
Mang mặt chứng nhân trong giấc ngủ
Mang mặt chứng nhân trong giấc ngủ
mặt đối lửa, và nước mắt khô
những mảng nắng trơ trẽn
không một, hay dấu hỏi chấm câu
Mộ Chiến Vô Danh
gió trở mùa ớn vết chấn-thương-sau
nguyền phế đó làm sao mà cầm bút
kẻ ngã xuống có viết sử bao giờ!?
SÓNG CHAO
Thằng bạc tóc ôm thằng trơ nếu
xưng tau gọi mày: vớt vát trẻ trung!
Chốn nơi này tau gặp lại tụi bây
sông chưa về với biển
gió tạt qua hồn
những đọt sóng chao nghiêng!
TÔI BIẾT
tôi biết bắn súng M16 trước khi mất trinh
năm 19 tuổi
tôi biết bắn cả M60, M72, M79
tôi biết thêm súng cối, mìn, lưỡi lê, lựu đạn
biết hết
18, 19, 20
súng là vợ đạn là con
Thơ Hoàng Hữu Thanh
Hồn lạnh quanh xác người tê dại
Màu xanh ngày xưa mà nay xé đau quằn quại
Xanh mãi xanh xanh biệt tuổi thơ tôi
Quấn vào tim khắc vào trí một phần đời
THẾ RỒI, THÁNG TƯ VỀ
chiến tranh việt nam coi như chấm
dứt, tính đến nay đã ba mươi
hai năm, lá cờ mặt trận giải
phóng miền nam giương trong các cuộc
xuống đường, tuần hành nhằm phản đối
cuộc chiến đó, giờ đây được thay
bằng lá cờ của iraq, hàng
Lời nói dối toả sáng
những con quái vật ăn thịt người đang thay tính năng hành động
chúng bắt đầu nhai bằng lưỡi thay cho hàm răng
chúng nghiền thức ăn bằng những câu kinh sám hối
chúng bắt đầu săn mồi
Ham muốn đầu tiên & Mạng vá vô hình
những sợi chỉ họ đang dùng
có vẻ phải to như những sợi
thừng trên tàu, như dây cáp
trên một cần trục, nhưng họ vẫn
cứ cúi xuống, nhe răng
vô tận không
Thôi không nói nữa dù lời vẫn trào khỏi
cuống họng
Không đi nữa dù chân đang bước
con đường không dẫn về
nơi an nghỉ
của chữ nghĩa
8% & Một Mai Qua Cơn Mê
thành phố mơ một ngày chỉ lá xanh rơi
không còn rơi những bé em đỏ hỏn
rơi xuống những ngón tay ngoi lên bên mép tã
rơi xuống giọt nước mắt ghim vào người lớn
đang nằm ngửa trên giường
amnesiatic memory
the horrors of jumping
out of the burning
flames
not too long ago
flames burnt clothes off
my sister
NHỚ GIANG ĐOÀN
Mấy năm đủ quen mùi lính thủy
mùi bùn non, cây đước cây tràm…
Mấy năm xuôi ngược vùng Ông Đốc
căn cứ buồn hiu giữa Nam Căn.
CV Thơ
– Lý lịch thơ tôi: Tốt, nhìn chung
Chưa hề bài thơ nào lãnh trát tòa phạt vạ bút, phạt tù, phạt tiền
(Bị vợ con, người thân kêu nhiều, nhưng đấy chuyện gia đình nội bộ
Cũng chưa hẳn, đấy liên đới vấn đề “nghệ thuật vị vợ con hay vị cái chi chi”
Trong xứ sở hàm tiếu
Họ chỉ cười nửa nụ
Trên đau khổ đời mình
Chuyện đời cha đời chú
Họ làm như vô tình
Họ chỉ ăn nửa bữa
Cho kịp bước ra đường,
Sợ rằng đời nhộn nhịp
Chớp mắt sẽ qua cửa
Họ chỉ nói …
miền viễn cảnh
tôi vò ý bông sóng của người lạ kia chiết điều to nhỏ
trong cung mơ ổ người ra ọt ạch
con gà trống gáy lên o ó
Ký ức thời chiến
Ráng chiều cháy rực trên tháp chuông nhà thờ
Ngày Nha Trang biển tím bầm mùi cá chết
Tuổi trẻ chúng tôi trầm vào cát biển nắng sóng mồ hôi và máu
Những nụ hôn vội vã trên sân ga những toa tàu đứt khúc vùi trong cỏ đen
Giấc Mơ Quái Gở Tân Hình Thức
Đồng hồ điểm hai mươi lăm
giờ (!): thức dậy thúc dậy cái ý thức
sống còn ngái ngủ đang từ
từ vươn lên những khúc gân não đầu
Giao khúc chết
Sữa đen từ vỡ sáng chúng tôi uống lúc chiều
chúng tôi uống giữa trưa và sáng chúng tôi uống ban đêm
chúng tôi uống và uống
chúng tôi đào nấm mồ trong trời rộng đủ chỗ để nằm
Người đàn ông trong căn nhà hắn giỡn chơi với rắn và hắn viết
bụi đời
sao mày cứ cãi bầy cãi bướng
nhốt mày vài tuần cho mày thấm cái thân
khi tao thả mày nhớ đi khuất mắt
cấm lảng vảng cho quốc mát gia thơm
Bài ca người thất trận
viên đạn ghim ngay lồng ngực
của ngày tàn cuộc binh đao
hãy im lặng
người lính già thất trận

New Comments