Category: Thơ
Chiến tranh
Từ một mụn cóc ghẻ lở
thành một hột cẩm thạch lủng lẳng
đeo trên ngón tay giữa
dùng để móc đít, chửi thề, bóp cò hay cầm bút
nhờ thế, cuộc đời mới tươi hẳn ra
quên
Khi em ra đi …
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng anh mua tặng năm ngoái
những điều khác biệt
ngày chín tháng mười một năm 2001,
Hoa Kỳ bị tấn công trên chính mảnh đất hãnh diện nhất của nó
nàng thịnh nộ bỏ phiếu cảm tính kêu bỏ bom trả thù,
“đó là phong cánh Hoa Kỳ”,
nàng phát biểu thản nhiên.
september 11, 2001
the U.S. was attacked on its very own soil, its most prized city
she put in an emotional vote to support a bombing of revenge
“it’s the American way,”
she calmly stated.
bậu [qua]
bậu thư về nói quên hết trọi
chả nhớ gì đất mũi cà mâu
chỉ gọi bằng phôn không dám nói nhiều
qua viết thư tay dán hột cơm dầy cộm
Chân dài xuống phố / ngày 8 tháng 3
Chân dài bước qua bục truyền thống
Run run gối lỏng tuột gót bồng
Ngại ngùng hay vừa mới lên mây?
Bữa tối, của TY
đặt chảo chiên miếng to-fu
để lửa riu riu em cù nách tôi;
đợi to-fu vàng, tôi ngồi
ngó tô salad, ngó nồi canh thơm
chim bay về núi tối om.
Tình yêu ở ba mươi hai độ
không có máu
chỉ những tấm mang nhăn như xa-tanh,
những giác hút như những hành tinh xếp hàng. Cẩn thận
kẻo cắt vào tay, ông ấy nói. Nhưng tôi đang nghĩ
tới những vệt ngón tay trên cổ người tình của tôi
Treo quần áo
những chiếc áo thun của tôi cứng lại
trong cái miệng khô của cơn gió
đứng thẳng như bức màn chiếu phim
khi tôi kéo tuổi thơ mình qua đầu
Spring in San Juan Capistrano
Locked in an aimless dance—the sky
swirling at vivace tempo it must be
the end of a long journey.
Cuốn vào giữa điệu múa vô định—bầu trời
lượn quanh với nhịp điệu nô nức chắc hẳn đây là
kết thúc của một hành trình dài.
chùm thơ Taylur Thu Hiền Nguyễn
Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ
La Fadista
Portuguese is not one of my languages but their songs say, It’s what we don’t understand about love that makes it love, don’t ask me how it works. Fadistas Amalia, …
Forbidden request / Lời thỉnh cầu cấm kỵ
Đặng Thơ Thơ chuyển ngữ
Lời Thỉnh Cầu Cấm Kỵ
Người yêu tôi nói
về Trung Đông và nghệ thuật trân quý
Có và không, anh bảo,
Mối hận cừu giữa các quốc gia sẽ là tận cùng
của Nữu Ước, …
Im im ruồi bu
con ruồi biết mình ruồi
con người không biết mình
ruồi
chẳng có gì để nghe
tai này ra tai kia
Tôi buồn – tôi nhâm nhi
Tôi người Việt Nam
Tôi sống trên đất nước tôi
TÔI BUỒN
CHÁN
Tôi không nói được
điều tôi muốn nói
Tôi không được nói
điều tôi cần nói
Tôi không nghĩ được
điều tôi muốn nghĩ
Tôi không được …
Nàng Thơ & Đi Thơ
nếu được sinh là làm con gái
chắc tôi phải làm đĩ
thay thơ
như con nhỏ Linda Tường thị Lê, đô ở Ramada
đếm (một) tới ngàn
không ngủ đếm màu xanh,
đều theo nhịp đập bàn tay lạnh,
(hai) con mắt không nhớ…
dang tay mình trần nằm sân mát chờ về,
giữa tiếng rao hàng buổi sáng,
Digging
laughing
“what had caused their extinction
this species, homo sapiens?”
rồi cười ngặt nghẽo
“những loài đứng đi hai chân này
không biết cái gì làm chúng tiệt giống?”
Ngày Lạ / Strange Day
hôm nay mặc ngực nâng cấp Victoria’s Secret
áo lạnh cổ chữ V sâu
ông chủ mắng vài câu
khen áo đẹp, da trắng, vũng chẻ đầy
Victoria’s Secret push up bra is the company’s preferred dress code
Deep V neck cashmere sweater
Boss reprimands
Then goes on to compliment the pretty top, the milky skin, the cleavage
Giá Như 1 & Giá Như 2
Giá như hồi ấy
em đừng lội xuống hồ sen
anh đâu nghe thơm buổi chiều
và ghiền trà buổi sáng.
Bay vào xuân
Dòng suối xô đẩy vô ích; mục đích trong suốt lặng lẽ trôi.
Lòng đè nén đá tảng nóng chảy, bốc hơi, chìm.
Trời xuân nâng bao cánh chim bay bổng vào nắng ấm, những đôi cánh giấc mơ
mê mải kiếm tìm triệu năm không ngừng nghỉ.
Bản báo cáo lúc bốn giờ sáng
Sự thật vẫn không xuất hiện
nó làm căn phòng 16 mét vuông như ma vật
tôi vẫn tự tử chầm chậm
bằng những ly rượu của mình thành một nhà tù khổng lồ
Báo cáo
The truth has yet to surface
it haunts the sixteen-square-meter room
i am killing myself slowly
my glasses of wine metastasize into a giant prison
I report
Nửa đêm kể chuyện Tay và Jen ở Los Angeles
Anh nhớ tip cô tiếp viên quán nước mặc jeans,
Nàng là bạn tôi.
Tuy nàng cười vang dòn
Anh không nhiệt tâm
Jen chẳng nhiệt môi.
Tất cả qua Photoshop
đôi mắt trong trẻo và sáng quắc
để thôi miên đôi mắt mệt mỏi giờ đi làm
làn da có cái phẳng phiu phổ thông
để giấu những giày vò riêng tư
Em gái tôi
Em gái tôi
Nancy Ynhi Luu
15 tuổi
đang lớn thành thiếu nữ sành sỏi
giáo dục sinh lý
ngữ từ diễn tả
chẳng chút ngại ngùng
động tác hệt như từng trải
Thổ cẩm & Ngủ đi những ô cửa ơi & Về Mai Châu
Ngủ đi những ô cửa ơi!
ta nhón gót chỉ e làm vỡ
nỗi vắng hiu hiu
con phố trễ tràng
Nơi tôi viết tên
trên trang vở thiếu ánh đèn của trẻ thơ học vần,
trên môi khô khát sữa,
trên ngực trần nhầu nát bao cô gái bán thân,
trên mắt khép bu đầy ruồi nhặng của trẻ thơ chết đói,
thơ Judith Wright
Đây là sức lực cánh tay anh biết
vòng cung thân thể đây là ngực tôi
tinh thể chính xác của hai đôi mắt.
Đây là cây hoang của máu đang mọc
hoa hồng xếp cánh, hoa hồng tinh vi.
từ nấm đất thơ
giữa bận bịu cuối ngày
ai còn thời giờ và máu nóng
lên ngọn lửa cạnh bờ tường
bên nấm đất chôn
những bài thơ ngã
Chim lồng và thi sĩ
Nhưng có con chim cuồng cẳng trong lồng
Không hình dung được mình ngoài then song
Cánh bị cắt ngắn, đôi chân bị cột
Còn sót tiếng ca trong cổ họng buồn

New Comments