Home » Archive by Category

Category: Sáng Tác

một cách nhìn riêng kiệt sức

24.11.2017

giọt đỏ lăn vòng trên khuôn mặt chữ nô dịch
bầy đàn văn chương trí trá rú cười hoan lạc

lưu vong mặt trời đờ đẫn
như một loài sâu mù tương lai mơ hoa

Làm nên bài thơ

24.11.2017

nàng đứng tựa sát vào cạnh bàn
giơ tay có thể chạm mặt tôi
ôi cha
tuyền mùi quá vãng cũ kĩ

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 4

23.11.2017
clip_image004_thumb.jpg

Quang điên, nhưng thường rất khó chịu khi có ai nhắc nhở tới điều đó. Anh đã làm nhiều cố gắng để trở lại với đời sống bình thường, chịu khó làm việc, suy nghĩ, sinh hoạt như một người tỉnh. Điều đó không ngăn anh đã và còn đang là một người điên. Mặc dù vậy, cái ngày anh gõ cửa xin tá túc với ba tấm giấy — một của dưỡng trí viện, một của ông chủ Phát Lợi, còn tấm kia là giấy hàng tháng phải ra Công An xã trình diện — Má đã hết sức mừng rỡ.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 3

21.11.2017
clip_image003_thumb.jpg

Vậy là hết. Sáu tháng ở trong ngôi nhà này, đã bắt đầu nghĩ đến một bến đậu, một người con gái, một mái ấm; đã nghĩ đến một vận hội mới vừa mở ra cho cuộc đời mình. Không một điều gì có thực cả. Kể cả Thảo cũng chỉ là một chiếc bóng. Một khoảnh khắc. Tình yêu không thể là khoảnh khắc, phải vĩnh cửu. Thảo chỉ là một ước mơ da thịt.

đi thật xa

21.11.2017

ra khỏi vũ trụ này
không cần khoá cửa
đôi khi anh cũng giật mình lo lắng
không biết chúng ta đã nhớ
tắt bếp lửa hết chưa?

Oakland, lá xanh

21.11.2017
VL-TheWritersMemory_thumb.jpg

ba dòng chữ / dăm trang giấy
khả thể một bài thơ
một câu hỏi lớn
hay có lẽ, một tượng điêu khắc

Khung cửa hẹp quê nhà ♦ Dự cảm mùa Noel

21.11.2017

Bầu trời thăm thẳm, bầy sao như đàn cừu đi lạc trên cánh đồng huyền hoặc.
Báo đài loan tin cảnh tang thương & anh uống cạn linh hồn mình
Không có ngày quốc tang, không có vòng hoa tang tưởng niệm

thái độ apec

21.11.2017
Mai-Khoi-APEC_thumb.jpg

michelle bachelet thong thả bách bộ phố cổ hà nội
justin trudeau thản nhiên ngồi vỉa hè uống cà phê saigon xưa
malcolm turnbull ăn bánh mì đường phố đà nẵng và tiện tay cắt luôn trần đại quang ra khỏi ảnh tự sướng

Đêm Oakland. Câu Hỏi

16.11.2017
night-town-bridge-from-san-francisco-to-oakland-san-francisco-united-states-california_thumb.jpg

Tôi nghĩ đến nỗi trơ trọi của Đức và những người bạn của hắn trong cuộc hành trình tìm kiếm một ý nghĩa …. Có khi tôi nợ [Đức] không chỉ một câu trả lời cho cái vấn nạn đã lởn vởn phía trên những ly bia sủi bọt và đĩa tiết canh màu đỏ bầm trong ngôi quán ở cái thành phố chúng tôi kéo đến tối hôm qua.

Cua

15.11.2017
cualeprince_thumb.jpg

Tôi còn nhớ năm ngoái đưa cả nhà ra bãi biển Redondo. Tụi nhỏ đòi ăn cua luộc, tôi mua cho hết cả nhà, mỗi người một con bự. Nhà hàng phát cho mấy cái búa gỗ và một mớ giấy báo cũ. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn gỗ dài gần mé biển, chỗ người ta đến câu cá, vừa ăn vừa cười giỡn với nhau thật là vui. Vui lắm.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 2

13.11.2017
clip_image004_thumb.jpg

Cần mò về nhà ngay buổi sáng hôm sau, bỗng nhiên lại ngoan ngoãn, dễ bảo như cũ. Má Năm tươi tỉnh lên một chút, tới mấy ngày sau thì Má an tâm hẳn. Không khí trong nhà lại vui vẻ, những buổi cơm chiều lại là những phút họp mặt đầm ấm. Tôi với Cần càng được chăm sóc kỹ lưỡng hơn.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 1

10.11.2017
clip_image002_thumb.jpg

Hồi trước khi bịnh còn nặng, ảnh thường bỏ nhà đi luôn nhiều ngày, lần nào người ta cũng tìm thấy ảnh ở khu đó. Nàng tiếp: Ra khỏi rừng chuối vài cây số có cái nghĩa địa cổ, không biết từ đời nào, dân vùng này không bao giờ dám héo lánh tới.

chắc là tôi đang điên

10.11.2017

ngồi bó gối ngoài rìa cơn bão
gieo xuống đất niềm thống khổ
những tưởng, thời gian sẽ biết chuyện này và đồng tình

ý nghĩ quèn hôm nay

10.11.2017

thơ là những con chữ không nằm ở trên mây
nằm dưới đường lộ và bị giẫm lên
bởi dép râu trường sơn

cục tẩy ♦ thơ bắp

10.11.2017

cho mượn cục tẩy tui gôm bà nó hết đất đai sông núi
cái diện mục nhờ nhờ có cũng như không
bây giờ sách địa lý vẫn la toáng lên non sông gấm vóc núi vàng biển bạc

pianissimo

9.11.2017
clip_image002_thumb.jpg

Đã có lúc tôi nghĩ, nếu lỡ mai tôi trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, dàn phím vẽ trên bệ cửa sổ chắc chắn sẽ đi vào huyền thoại. Như ông gì nhỉ, Haendel đó. Ông ta đã trốn trên tầng áp mái, đóng kín cửa, tự mày mò chế ra cho mình cây đàn harpe rồi cứ vậy mà âm thầm tập dượt.

Vài bài thơ đầu trên đất Mỹ

7.11.2017

mỗi cánh tay là 1 đám mây
đuổi buổi chiều về phía bên kia bán cầu
– only one way 4 us 2 go, now do u know?
– did u know,

Bên lề high way 6 ♦ Ban khuya

7.11.2017

những người phụ nữ đẹp
hiển thánh khi họ còn sống

em cũng hiển thánh nhưng không phải đẹp
ban chiều đến muộn hơn ban sáng

Ngày thư viện ♦ Tháng Mười lễ ma

7.11.2017

chuyện ghê gớm muốn nói
ở đây- là- sau hơn hai mươi năm rồi
ngắm cô vẫn trẻ
đặc biệt tranh luận rất dữ

À, RA VẬY

2.11.2017

Anh nhìn cây súng đã nạp sáu viên đạn, cài nút an toàn.

Trong ánh sáng vừa đủ soi tường vách một phòng ngủ, anh thấy ra một bờ sông, chọn một thảm cỏ, bình thản ngồi xuống.

Một Tuần

1.11.2017

Một người đàn ông Syria tham dự lớp hướng dẫn dành cho người tỵ nạn. Cô giáo trẻ đến từ một châu lục khác, không phải Châu âu. Cô ấy mặc leggings nhưng áo không đủ dài để phủ kín mông

Đang hát bỗng nấc cụt

1.11.2017

nhốt tất cả oxygen vào trong cái lồng bằng vải
cho đến khi irma đến hôn hít các thành phố florida
hôn hít toàn thân thể florida bằng sự bạo liệt
những cơn bão làm tê liệt tôi

Chùm thơ Bùi Vĩnh Phúc

1.11.2017
ThoBVP_thumb.jpg

Bật lên trong trái tim khô, vỡ
Những chùm mây dại, cũ, một thời
Rớt nhanh một tiếng chim. Chiều muộn.
Mái nhà một vạt nắng thu phơi.

những mẩu chào hàng

♦ Translated by:
27.10.2017
clip_image002_thumb.jpg

Một nhúm người làm việc trong cùng một cao ốc nhận ra là người khác cũng khá vui nhộn, nhưng không mấy sâu sắc.

Một cặp, hai nhạc sĩ nhạc rock thiên tài, giao tiếp một cách hiệu quả chỉ qua những màn độc tấu guitar. Mọi thứ khác – tin nhắn, điện thư, chuyện trò, đều thất bại. Về tình dục, nàng dửng dưng với hắn. Tụi mình nên gọi nó là “Shred.”

VỀ ĐÂU – kỳ 1/2

26.10.2017

Căn hộ nằm ở tầng thứ 15 của cao ốc Kim Tơ hay Sea View 26 tầng đứng sừng sững giữa vùng Phước Tĩnh thuộc Long Hải. Ba hệ thống thang máy hiện đại chạy lên chạy xuống liên tục, chứng tỏ hầu hết các căn hộ của cao ốc đều đã có người ở. Từ Bãi Sau của Vũng Tàu, có thể thấy cao ốc đó nổi lên như con quái vật khổng lồ in hình lên nền trời sáng chói gần eo biển cong hình vòng cung.

Mùa đang vào hạ.

KHI HỌ HÔN NHAU MƯA BẮT ĐẦU RƠI TRÊN MẶT SÔNG

25.10.2017
IMG_4862_thumb.jpg

Hắn câu cá bên bờ sông, trên một dải đất vươn ra lởm chởm đá, mọc vài cây bạch dương thưa thớt, có thể đứng vài người, nhưng lúc ấy chỉ có mình hắn. Tới nơi lúc sáu giờ sáng, sớm hơn thường lệ vì đó là chủ nhật trước ngày lễ, hắn sợ bọn đi câu sẽ kéo tới đông.

LỜI MẸ RU

24.10.2017
FUQ98EWHH2VZQBP.MEDIUM_thumb.jpg

Cô cháu của tôi là một hoa khôi, có học thức, lối sống hiện đại, từ bé cô đã yêu thơ, cả bài thơ Con Cóc. Phòng khách rộng thênh. Cô rót mời bác một ly rượu.

Thơ tình (sau Vietnam War)

24.10.2017

đợi người ta đứng lần khân
vốc tàn tro trút lên ân nghĩa mù
mỗi lóng tay xăm mối thù
ngươi ở đâu mà thiên thu còn rền

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)