Category: Sáng Tác
Một năm sau vụ án ♦ Nơi tôi chôn con mèo của tôi
Khi tôi đặt con mèo nằm xuống cái hố
Tôi đã đặt nó quay về phía hồ
Dáng nằm ngay ngắn yên tĩnh mãi mãi kể từ phút đó
Trước mặt tôi luôn luôn có hình ảnh của cái hồ rộng
Đêm mất ngủ
ly cà phê starbucks lành lạnh
vòng xoay của chiếc muỗng
hiện ra lắm chân dung quay cuồng
ngọt của đường, nóng của nước
trại xuyên á ♦ sinh kế ♦ tưởng thiệt ♦ đốt vàng mã
người ta đã phát hiện
một trại heo đã tiêm thuốc an thần
cho mấy ngàn con heo
mà chẳng phát hiện
Bóng đêm
Nhà thơ lớn mỗi tuần gửi cho cô một bài thơ tình. Cô thích lắm vì đa phần thơ của anh độc đáo ngay cả khi viết về thế sự vẫn có tình yêu ở …
nhớ nội!
ông tổ nhà tôi khá học thức
ai đến nhà
căn nhà rộng thênh thang (ông đều rót cho cốc trà!)
đấy là khoảng thời gian tôi còn ở cùng cô vợ thứ
Bốn bài thơ
Họ đang múa may và đưa sách ra chờ tôi ký tên. Tôi nói, Đây là những giờ tôi chưa từng sống, những vòng tròn chưa bao giờ đóng lại vì anh đã khoét trống trong mắt tôi.
Mừng Tết
Ăn tối xong, dọn dẹp cả rồi, vợ rủ chồng bàn chuyện Tết. Chồng co gối, khểnh một chân lên ghế, gác khuỷu tay lên gối, bàn tay xoay xoay cái tăm trong miệng, lấy lòng vợ một câu rằng…
Dưới vành môi
Dưới vành môi là cánh chim nâng bầu trời
để đôi tay hái những con sóng ròng ròng treo trong bóng tối
của con đường dẫn vào hư vô tìm những hạt ngôn ngữ
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn [theo vndcch-wikipedia]
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn là trung tâm bảo trợ văn học xã hội
là một căn nhà như nhà tình thương
là một khu như khu văn hóa
là một trại như trại phục hồi
[tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều]
tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều
khi mây đã ngừng trôi và mưa không rơi
tôi nghe những tiếng ì ầm của sóng vỗ
tôi nghe tiếng người âu yếm không tình yêu
Ngút ngàn
Nguyên lấy mấy cây nhang đốt lên cắm trước mộ Xuân. Mùi hương thoang thoảng và làn khói quyện tròn làm Nguyên bình tĩnh lại. Nguyên nhìn quanh. Trong đám lau sậy bên kia, có khuôn mặt nào đang ẩn giấu nhìn Nguyên không?
TRẺ CON
Cả hai cô đều quen nói tiếng Anh và hầu như không nói tiếng Việt, sau khi bị cha mẹ bắt đi học tiếng Việt, sau khi nhất định, bằng đủ mọi cách từ la khóc đến năn nỉ, không chịu đi học nữa. Cô tóc đuôi ngựa ngẩng lên:
Thư viện mùa đông
Mỗi khi viết trong thư viện
tôi thường chọn ngồi nhìn ra hướng ga Lyon Part Dieu
tự hỏi nếu có bom nổ phía đằng kia
phù chú mùa xuân
mùa hở hang. nhìn
con mắt ngọ đăm chiêu
những tàng cây chúi nhủi. đất
kẻ nách bồng mọc lá đùm
Những Chiếc Lồng Đèn Tình Yêu
Khi bóng đêm trở về với tinh cầu thơ mộng và êm ả này, tôi và đám trẻ, trai có gái có, tụm năm tụm ba bắt đầu cuộc chơi. Bắt đầu cuộc săn lùng đom đóm. Chúng tôi cùng vỗ tay hát theo nhịp như những đám trẻ da đen ở Harlem hát nhạc rap bây giờ. Bài hát nó như thế này:
TRỔ ĐỒI MỒI
thật khó ngồi vào đàn để gò lại ngón, dù để giải khuây hay chỉ là gây ồn ào cho căn nhà bớt vắng vẻ. Cuối cùng Thị bỏ đàn, lùa nó ra vườn cho chung chạ với đám cây cỏ xung quanh; mỗi ngày rưới một ít nước cho nó mọc thêm phím. Dù chẳng học hành gì, Thị chọn cọ màu như một khúc quanh, một ngõ hẻm vừa im vừa khuất.
Mặt trời vẫn mọc trong TV
Ngày bắt đầu lúc 6h.
Hôm nay, như mọi ngày khác, tôi thức dậy lúc 6h, cũng là lúc bà gọi tôi dậy. Có những hôm tôi dậy đúng lúc bà gọi, có hôm lại lệch đi một chút. Hôm nay tôi dậy sớm hơn tiếng bà gọi
hầm hố trên không
sau mậu thân lũ ma sống túm tụm bàn cãi về hiệu lệnh
đứa nào cầm chịch giết hết chôn hết
mày mày mày thằng này
không phải tao tao không có mặt
Tấm Hình Năm 1968
Bố tôi đang làm gì
những ngày Tết Mậu Thân?
Có lẽ chỉ là chiếc xe suzuki màu đen hết xăng
kẹt lại giữa đường.
Bóng bàn ♦ Thị hiện
Tôi đã từng sờ vào mặt bàn đá ấy thật lâu
Ngón tay đè lên sợi dây căng nảy
Và tôi từng nhặt được quả bóng rơi
Chỉ nhẹ như vỏ trứng
Tạp ghi tháng hai
Mấy năm trước đây, theo Nguyễn Quý Đức, một nhóm phóng viên truyền hình Pháp-Đức đến nhà anh ở Hà Nội để phỏng vấn về tình hình hậu chiến ở Việt Nam, đi kèm có một viên chức của bộ ngoại giao Việt Nam. Khi câu chuyện đề cập đến những vấn đề liên qua đến vụ Tổng Tấn Công Tết, thì viên chức đó ngắt lời, cấm không được bàn về đề tài này, thậm chí không được nhắc đến, nếu không bà ta sẽ không cho phép cuộc phỏng vấn được tiếp tục
Babel
Trong chùa, một nhà sư trẻ, mỗi lần xuất tinh, ông ấy lấy một miếng băng vệ sinh dấu kỹ trong túi áo ra, thơm lên đó vài lần rồi lặng thing giữa sự yên …
Trả thù dân tộc
Bỗng tiếng người đồng hương khóa trước vang lên trong tâm thức anh: “Con gái Mỹ dễ “ấy” lắm; nhưng nếu mình không làm nó thỏa mãn nó sẽ thưa mình ra tòa.”
Trong khi lý trí bảo Hữu phải giữ đầu lạnh, dục vọng nung nóng thân thể anh.
chùm truyện chớp Hồng Hoang
THẦY TA TÀI HƠN THẦY TÂY
Một bạn học vẽ đã tốt nghiệp ở Đại Học Mỹ thuật Viêt Nam, sau đó đi Tây học vẽ tiếp.
Dịp nghỉ hè về VIÊTNAM bạn ấy kể chuyện dạy …
Tiếng kêu chiếc đồng hồ ♦ Cuộc chia ly
Đừng cho lũ mòng biển ăn bánh mì
Bạn phải mất bốn năm
Để nhìn đôi mắt chúng: đôi mắt của tự do
Đôi tay bạn: đôi tay của quá khứ
Đường dây của nắng
Người có mặt trong một ngày đông đủ
ta bắn đạn đi về hướng mặt trời
rơi thành nắng trên hàng dây thép cũ
rào quanh ta một nỗi ngậm ngùi

New Comments