Home » Archive by Category

Category: Biên Khảo

Trò chuyện với Nguyễn Mộng Giác

23.03.2009

Với tâm trạng một người vừa thoát khỏi cuộc sống đè nén của chế độ cộng sản, các vết thương từ cuộc sống ấy hãy còn mới mẻ, với cảm giác được tự do, tôi bắt tay ngay vào việc viết lách. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy thời gian hai tháng trên đảo Kuku này là thời kỳ hoàng kim trong đời viết văn của mình.

Thi Sĩ Nguyễn Đức Sơn

20.03.2009

Tôi biết đây là thi sĩ Nguyễn Đức Sơn, thấy ông nhiều lần, phục sức xuề xòa, y phục của ông thầy chùa đang ở trong chùa. Ông thầy chùa đội nón lá, đi chiếc xe đạp cọc cạch, vào một ngõ hẻm đường Trần Quang Khải: chùa Vạn Thọ hay một ngôi chùa nào đấy, ở trong ngõ hẻm đó.

lang thang qua những cõi thơ Nguyễn Lương Vỵ

18.03.2009

Lời Huyết Âm này triệt để vận dụng cái thần khí châu chấu chuồn chuồn trong bát quái thần-hôn [sớm-tối], cả tinh lực cuồng phổi trong tro bụi phận người, mà hóa biến, mà phù phép được rằng “Lời” phải trốn chui nhủi, ẩn tàng trong một mớ âm và ngữ, kiểu “biển lớn rót chưa đầy một chén nhỏ”.

Huyết Âm của Nguyễn Lương Vỵ

18.03.2009

Nguyễn Lương Vỵ cảm ứng sâu đậm với những nhà thơ tượng trưng, anh không chừng là nhà thơ duy nhất còn giữ một linh hồn tượng trưng trong số những người làm thơ trong vùng trời ngôn ngữ Việt hôm nay.

Nguyễn Lương Vỵ, Huyết Âm Âm Âm

18.03.2009

Khi trước đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ tôi khi thì nghĩ thơ Vỵ có cái chất Bùi Giáng, khi thì cho rằng ảnh hưởng Joseph Huỳnh Văn, khi thì bảo rằng phảng phất Hàn Mặc Tử, khi thì ngan ngát Bích Khê. Bây giờ sau khi đọc tập Huyết Âm, tôi chợt nhận ra rằng cái chất, ảnh hưởng, phảng phất, ngan ngát vừa nói đan kết vào nhau quyện thành một khối sản sinh ra Nguyễn Lương Vỵ.

Đẻ đái Cái Người-Ma

17.03.2009

Trong một trạng huống “không ngửi được”, Nguyễn Lương Vỵ đã tìm mọi cách để nhét những bất bình của mình vào giữa hai con âm. Tìm cách hướng người đọc vào những “động thái” bên lề, nhằm quên đi một thực tại đang được dựng xây bằng máu và nước mắt.

viết ngắn / về thơ nguyễn lương vỵ,

17.03.2009

Thơ Nguyễn Lương Vỵ do đó, có thể không đem niềm hoan lạc đến cho độc giả! Nhưng có hề chi, khi Thơ, trước nhất, phải là niềm hoan lạc của chính hắn. Tác giả. Như người tự cắt thân thể mình. Nhìn dòng máu chảy.

Nổi loạn

12.03.2009

Ký ức của người loạn tính cũng đã vạch mặt chỉ tên lên án những thứ ước thúc, gò ép con người, không cho con người sống theo năng tính của mình. Tự do cần phải được hiểu cho đến tận cùng ý nghĩa của nó là ta có thể làm được tất cả mọi việc theo ý ta. Bởi ta chính là bản kinh thánh sống động nhất mà Thượng Đế đã ghi khắc trong lòng.

Nâng Cao Xà Nhà, Hỡi Những Nhà Phê Bình Nghệ Thuật: Đọc “Là Con Người” của Lê thị Thấm Vân

11.03.2009

Đọc truyện của Thấm Vân, người đọc có cảm tưởng như họ đang phải chiếu gương nhìn thẳng vào bộ phận sinh dục của mình. Trái với sự nhận định của nhiều độc giả khác, tôi chưa bao giờ nghĩ truyện hay non-fiction của Thấm Vân là dâm thư. Thấm Vân dùng văn chương để đòi hỏi một cái nhìn ngoái lại hang tối, ngoái lại sự chết cũng như cánh cửa chào đời, ngoái lại cõi âm của Eurydice.

Huyền thoại Sisyphus

♦ Translated by:
11.03.2009

Nếu tin vào lời Homer, Sisyphus chính là kẻ khôn ngoan và hiểu biết nhất trong thế giới loài người. Tuy nhiên, theo một giai thoại khác thì anh ta lại được khoác cho cái nghề mãi lộ. Tôi không thấy hai điều đó có gì tương phản. Người ta có những ý kiến giải thích khác nhau về lý do anh ta bị biến thành kẻ lao lực miệt mài vô vọng trong cõi âm.

Nhà văn Ngô Thế Vinh: Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng

7.03.2009

“Cứu lấy dòng sông Cửu Long” là một cuộc chạy đua với kim đồng hồ, bởi vì “Nói tới nguy cơ là còn thời gian, chứ tiêu vong là mất đi vĩnh viễn / Extinction is forever, Endangered means we still have time”. Sea World San Diego _ Đó là dòng chữ mang nhiều ý nghĩa mà tôi rất tâm đắc.

Phỏng Vấn Nhạc Sĩ Lê Văn Khoa

6.03.2009

Tôi tôn trọng ý kiến bảo tồn. Nhưng nếu cứ như vậy, nét nhạc độc đáo của mình sẽ biến mất lần theo thời gian, vì càng ngày càng ít có người chịu và chuyên học nhạc cổ truyền. Âm nhạc như ngôn ngữ, nếu không dùng, không biến hóa, không thích nghi với thời đại, nó sẽ bị lãng quên.

Nghệ thuật cần được lên tiếng

4.03.2009

Phải chăng, những biểu trưng này chỉ nên xuất hiện dưới hình thức đập đổ tượng, hay xé nát cờ Đỏ? Sự chống đối được “công nhận” phải bằng sự ồn ào, phẫn nộ, sỉ nhục tới cái mà ta “chống”? Nhưng đó không phải là cách người nghệ sĩ thường dùng, càng không phải là cách duy nhất có thể được coi là thể hiện sự chống đối.

Về một lối viết hiện thực huyền ảo Việt tính: Trường hợp Đỗ Ngọc Thạch

2.03.2009

Đây là chủ đích của tác giả. Tôi bỗng nhìn ra ngay sự lạ lẫm của nó mà lâu nay mình trăn trở: Đó là về một thi pháp mang tên hiện thực huyền ảo Việt tính của nghệ thuật văn xuôi vốn được cưu mang trong văn hoá, văn học dân gian và hiện đại Việt, và được hiển lộ khoảng 20 năm nay với nhiều tác giả uy tín.

Tôi có một nỗi băn khoăn

28.02.2009

So với F.O.B. I, 6 năm sau F.O.B. II đã trưởng thành nhiều. Trong phòng tranh tôi thấy nhiều họa phẩm đã diễn đạt tới quá, đẹp quá. Và điều tôi ngạc nhiên là có rất nhiều người đến xem đã chỉ khen họa phẩm đẹp. Có lẽ màu vàng màu đỏ đã không hấp dẫn họ cho lắm, họ đi chiêm ngưỡng những màu khác.

Phỏng vấn Nga Mi & Trần Lãng Minh

27.02.2009

Càng đi sâu vào kho tàng Thi Ca của nghệ thuật truyền thống Việt Nam TLM lại càng ngạc nhiên và thích thú với rất nhiều độc đáo, phong phú mang đậm tính nghệ thuật và bản sắc dân tộc, từ cả trăm, cả ngàn bài dân ca của khắp miền đất nước, đến các thể điệu, giai điệu, nhạc điệu, tiết điệu… đến giọng hát, lối hát, thể hát… của bao nhiêu bộ môn mà chúng ta có thể nghệ thuật hóa ở mức độ cao dưới hình thức trình diễn sân khấu.

Đọc Tập Sống của Đặng Mai Lan

25.02.2009

Trong dòng diễn tiến của truyện, ĐML không ngừng suy tưởng về đời sống, đồng thời chị để mình tự chìm đắm trong những suy tưởng ấy. Nhiều khi có một sự dừng lại của mạch truyện vì những suy tưởng của chị, hay nói cách khác, những suy tưởng của chị cứ tiếp diễn còn diễn tiến câu chuyện đôi lúc bị bỏ quên… Nhiều khi thế giới truyện ĐML chỉ còn là những biểu tượng

Tiếng nói của nghệ thuật, tiếng nói của hành động

24.02.2009

Đối với những người đang mang quốc tịch Việt Nam, và đang sống ở Việt Nam, họ cảm thấy thế nào khi quốc kỳ của họ bị làm nhục? “Họ” … cũng là người Việt Nam. Họ không phải chỉ là 15 người trong Bộ chính trị, họ không phải chỉ là 160 người trong Trung ương Đảng, hay gần 3 triệu đảng viên. Họ chính là những người mà tập thể người Việt hải ngoại đang tranh đấu cho họ có một cuộc sống tự do hơn, tốt đẹp hơn.

Khi kẻ đồng lõa là nhà văn

23.02.2009

Thực ra tôi thích nghĩ về chủ đề “Hội nhập” trên mạng Hội Luận Văn Học Việt Nam (HLVHVN) như là một nỗ lực tạo điều kiện cho những thảo luận nghiêm chỉnh về một khả năng hoà giải giữa những người làm văn học của những mảng văn học Việt Nam khác nhau tùy thuộc vào điều kiện địa lý hoặc/và chính kiến.

Tiêu Phong – bi kịch của một anh hùng

23.02.2009

Chính cái niềm tự hào đó đã đẩy Tiêu Phong vào vực thẳm bi kịch. Đức Phật nói không sai, đừng yêu bất cứ cái gì hết, dù cái đó là niết bàn, bởi chính cái tình yêu thắm thiết đó lại là nguyên cớ gây đau khổ sân hận cho chính mình. Thật vậy, chỉ vì cái dâm bôn của mụ đàn bà Khang Mẫn mà cái nguồn gốc cẩu Liêu của Tiêu Phong trở thành một bản án tử hình.

Hội Nhập và Nơi Chốn?

19.02.2009

Hãy làm nhân chứng cho sự sống sót của mình, vì đó là lý do chúng ta được chọn để sống. Hãy lắng nghe những lời chứng đó. Những lời chứng có khả năng vươn tới những thế hệ sau và khả năng ngăn ngừa sự lập lại của lịch sử. Hội nhập không phải chỉ đòi hỏi người khác chấp nhận mình và trong cùng lúc bôi xóa những yếu tố đã làm nên người khác, những ký ức cá nhân, những kinh nghiệm, lịch sử của họ mà mình không từng trải.

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Nguyễn Việt Hùng

19.02.2009

Khi làm nghệ thuật mà cố gắng tránh những quan điểm chính trị, thì chính mình đã mang thông điệp chính trị vào đó rồi. Do đó các sáng tác của tôi không thể nói là có tính chính trị hoặc không có tính chính trị, có điều tôi biết tôi làm nghệ thuật với niềm đam mê, với những cảm xúc thật lòng ngay trong quá trình sáng tác, còn những mưu đồ danh lợi, hoặc quan điểm chính trị nếu có, thì chỉ là điều đến sau, có thể do ý của tôi hoặc từ suy diễn của người khác.

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Huỳnh Thủy Châu

18.02.2009

Vào năm 2008, tôi không có quan điểm chấp nhận như bây giờ. Mới đầu tôi bị chấn động khi tôi biết người ta hiểu tác phẩm của tôi khác đi. Tôi không ngờ chuyện lúc đó lại xảy ra như vậy: tôi làm ra tác phẩm đó để vinh danh mẹ chồng tôi, nhưng người ta kết tội tôi hạ thấp lá cờ.

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Binh Danh

17.02.2009

Người ta nên có một quan điểm về những gì họ thích và không thích và những tác phẩm mà họ không thèm màng tới, nhưng các giám tuyển là những người giàn dựng nên cuộc triển lãm này. Họ có xứng đáng không? Đây là cuộc triển lãm của họ, họ nên được tổ chức nó theo bất cứ cách nào họ muốn.

Huyền Thoại – Phần II: Từ Tro Than Chiến Bại

16.02.2009

Màu cờ sẽ không ảm đạm như di vật của một lần chiến bại mà tươi thắm như niềm tự hào của người chiến thắng trong cuộc tranh đấu dai dẳng, khốc liệt, và lắm khi vô cùng đơn độc với thân phận nạn nhân để dành quyền được sống và hành xử như là một người tự do.

Chuyện Đi, Về – Đọc Nếu Đi Hết Biển

13.02.2009

Các ông Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Trương Vũ đều mong muốn hòa giải, nhưng hòa giải giữa ai với ai? Hòa giải dân tộc, hay hòa giải giữa người dân với nhau, là đặt sai vấn đề. Không ông nào nêu được bằng chứng là các thành phần dân tộc chống đối lẫn nhau (…) Người ra đi, cũng như người trong nước, nếu có chống, là chống tập đoàn cai trị.

Về một dòng thơ cần giải thích giá trị: Trường hợp Tuyết Nga (Hay là THƠ TUYẾT NGA HAY, VÌ SAO?)

12.02.2009

Tuyết Nga có thơ thu hút, bỏ lửng, mỗi lần đọc lại như cho ra một ấn tượng nghệ thuật mới. Một trong các bí kíp: tư duy thơ của chị, thật ra, không bằng các chi tiết thơ, hình tượng thơ – dù có độc đáo và phức điệu nhưng vẫn là – tuyến tính, trên mặt phẳng của tri thức, mà bằng một ngữ-pháp-thơ-phi-tuyến-tính.

the ghosts in the room & skeletons in the closet

11.02.2009

Regardless how those symbols and objects morphed or disguised into educational tools, communicative art or commercial items, they remain possessed. The protestors screamed out to the ghosts at which others turn a blind eye and ignore. Such disregard is often achieved by forgetting, by excluding, and by craftily framing.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)