đã thấy nhịp thị thành gõ vào ô cửa kính
ngó ra thấy dòng người cứ trôi như buộc mình phải thế
nhận ra điều hiển nhiên khi môi còn không đợi ngỏ lời
vừa mới cùng lão bạn thơ nói về thí nghiệm giản đơn trên những con ong
mải mê kiếm hoa và tìm mật
mới nhận ra sự sống bắt đầu bằng sự có mặt của kẻ kia
ngách phố sáng nay nói cần mưa
tôi nói một câu chỉ đủ để linh cảm nào đó biết dạ thưa
Ecris moi!
trong mắt tôi con đường trải về phía bắc rộ nở hoa
sơn ca vẫn thường ngửa cổ vực âm giai
bài hát cũ giật mình trong chiếc loa cửa hàng sao chép đĩa
tóc bồng cũng đã ngập ngừng chia cho mưa chỗ đậu
tôi tựu thành một biến khúc khô khan
một giọng người vừa gằn cười
dắt đám mây trắng đi đưa tang mình cho nổi màu ly tán
tôi nghe lòng mình tràn âm
bass
bass solo.
.