Kẽ hở, dòng chảy, màu lạnh, hơi ấm . . . bao nhiêu thứ khác
Những hóa thân vô hạn của đời
Thỉnh thoảng lại lên tiếng
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người.
Tâm thức hoàn toàn rỗng, không bợn dính, để gió và nước trôi vào, nhịp nhàng, nóng bỏng
Những sợi lá khi nằm dưới đất, hoặc trên lùm cây, hoặc trong rừng
Không ngừng thổn thức mặt hồ xanh
Ta quên ghì giữ trận lưu lạc của mình, để tan theo em, vô tận. Ôi! Mùi đất!
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người
Khi nhận ra khoái cảm của khổ đau và hạnh phúc
Chẳng ai e dè nữa
Hoàng hôn cứ đến lấy ngày đi, vì trong bóng đêm có rùng rợn, thảm khốc, uất nghẹn
Ta thèm uống tất cả trong cơn khát của linh hồn
Ta ngấu nghiến hôn em, bóng tối – và cũng làm vậy với mặt trời.
Ta giao hợp với đời một cơn dài không biết trước, và chỉ ngừng khi Thượng Đế vào cuộc
Để ngất ngưởng nhận ra sự bắt đầu
Của trò vụng trộm khác.
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người
Những núi cao, đồi thấp, suối đục, khe trong . . .
Phơi thân giữa vùng chênh vênh sáng tối
Hô hấp bằng luồng không khí đậm đặc của thời gian.
.