Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

hôn nhân ♦ cách sống một mình

♦ Chuyển ngữ: 0 bình luận ♦ 15.11.2011
JulieBruck_thumb.jpg

 

JulieBruck

Julie Bruck xuất thân từ Montréal, hiện là nhà thơ và giảng viên dạy viết văn tại San Francisco. Bài thơ “A Marriage” vừa xuất hiện trên tạp chí New Yorker (tuần lễ 7.11.2011). Bài “How to Be Alone” xuất hiện trên tạp chí mạng Literary Mama (10.4.2010). Tập thơ thứ ba của bà, Monkey Ranch (Trại Khỉ), sẽ  được Brick Books xuất bản vào tháng 3 năm 2012.

 

 

 

 

Hôn Nhân

 

Tranh chàng bé xíu, gợi ra
những ngôi nhà, và cây là những chấm xanh li ti.
Nàng để ly xuống bàn, phán, hãy vẽ
như anh đang mù, từ ký ức và nỗi đam mê

hai quy điều chàng chẳng hề tha thiết.
Nàng vẫn phán, vẽ như toàn thân anh đang cháy
Nhưng nhà của họ đã phừng phực lửa,
và chàng thì sắp mù và điếc.
Thôi chàng đành mang tranh xuống
hầm, bắt đầu lại với cái cọ
chồn thưa lông nhất. Chàng chẳng lúc nào
ve vuốt nàng theo cách nàng thích
cho dù nàng luôn luôn đòi hỏi, phải
như vầy, đây nè, trước mặt mọi người.

 

 

 

Cách Sống Một Mình

 

Buổi tối là lúc ngủ, chúng tôi dỗ
như cách đặt đồng hồ, nới lỏng những ngón tay bám chặt
vào song dựng quanh giường, khi chân bé lồng kín trong quần ngủ
bắt đầu nhảy như thử độ bền trên nệm.
Chúng tôi dạy bé sống độc lập, làm sao để bé tự
ngủ một mình. Nếu cách này thất bại, quyển sách
răn, ngày hôm nay sẽ không còn, lời đe dọa
dầy đặc nỗi khiếp sợ, thành hiệu nghiệm tức khắc.
Bé tuột người từ cạnh giường, chúng tôi đứng – ngóng.
Bé rơi vào bóng tối không một lời khóc than.

 

 

 

A Marriage

 

His paintings were small, suggestive
of houses, pinpricks of green for trees.
She’d set her glass down, say, Paint
like you’re blind, from memory and passion

two words he especially didn’t care for.
She’d say, Paint like you’re on fire
But their house was already burning,
and he was going blind and deaf.
So he’d carry the painting back down
to the basement, resume with
his thinnest sable brush. He would
never touch her the way she wanted,
though she kept asking him to,
like this, in front of everybody.

 

 

 

How to Be Alone

 

Night-time is for sleeping, we’d chant
To set the clock, to relax her fisted hold
On the crib bars, the minute terry-bound feet
Testing their new purchase on the mattress.
We were teaching independence, self-soothing,
How to be alone. If that fails, the book
Advised, There is no more today, a phrase
So thick with terror, it took hold immediately.
Baby slips off the ledge and we stand by.
She sank into the dark without a cry.

 

 

 

.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)