Chạm mạch cơn bão ruồi bay ngoan ngoãn
Thế kỷ nằm lim dim giữa
Bốn ngón tay họa sĩ
Em vuốt ve đầu sóng
Cội mưa rạch Cát phù nề
Một mai cô gái hàng xóm chết
Quỷ về nhảy điệu đêm vườn ngoại ô cửa vắng
Tháng Mười Hai quận Tám
Mặt trời cà quẹo lê thân
Ngõ nhỏ nhịp nhàng bánh cúng
Nhang khói trẩy bấp bênh
Sông lòng phố phường nổi nhọt
Tự vẫn dòng kênh
Em no bụng
Nổi lềnh phềnh
Ai thương?
Có những trưa sao rơi bến cảng
Sự thật bầy đàn giữ cứng miệng răng
Dấu chân buồn liệng gió
Tan tành tiếng sủa hoang đô
Dằng dặc buồm đêm vượt sóng
Nghe quanh giường ấm bạn tình méo đầu trợn mắt
Bụng nẻ vết hoang thai
Sọ mửa ra người
Vết bùn ở mép ở môi
Ở chiếc giày tám tuổi
Thiêng liêng như con ếch nằm duỗi cẳng
Đợi mùa hè hiếp dâm giếng ngọc
Bằng lăng héo phơi nhạc vàng bỏng vú
Nước ngập áo hồng
Vách tường rặn đẻ hoa khôi
Mỗi bước bâng quơ về hướng nam
Cột thẳng bóng nghiêng lừ đừ trở dạ
Đèn thức thêu mưa nhập nhằng áo phố
Đợi vài năm nữa em sẽ mềm
Cúng cho hà bá dưới sông Đồng Nai
Cũng chưa muộn
Bỏ túi chùm tóc tháng Giêng
Trên thuyền mây kết quả
Tiếng chuông quấn lấy nhành sung già hết sức
Váy trắng, quần xanh
Mưa vần ướt tuổi
Ai mài viên đá vũ trụ thành bệ thờ nhục thể?
Mùa gió chẳng đặng đừng
Lá bàng tán loạn sinh sôi
Nhạc điệu đảo cung đền ma trắng dã
Trên cặp đùi sân khấu lớn
Mười chiếc lưỡi cụt di động xuống lên
Ám ảnh của những hình bình hành
Ngự trị trên tòa nhà giác quan thứ mười tám
Nơi nàng từng mổ bụng
Khoe mẽ bộ lòng chẳng khác lòng heo
Ngự trị trên cổ cao ba ngấn
Như cổ gà, cổ vịt
Nơi những đốt ghẻ trồi lên hụp xuống
Cơn ớn lạnh ghé trạm Bảy Hiền
Chuyến xe đại tiện nỗi chán chường bất tuyệt
Đá đít một loài hoa cánh mỏng xuống kênh Đôi
Phật Cô Đơn nhếch miệng cười
Vì không còn cách nào khác để chén cơm khô biết sợ
Những con rận cày ngang thửa dọc trên sống lưng bìm bịp
Nước cống chảy tứa ra
Mặt đường nhếch môi cười tái
Bến Bình Đông trăng già đẻ trứng
Ấp suốt một rằm tháp chuông thẳng đứng
Đục trời thủng lỗ
Mưa lộn chuồng tréo cẳng kẹp đầu em.
.