Tình dát mỏng, kéo dài
Trên hai vai, chiếc lá
Vàng, cỡi ngựa ra đi
Mùa màng hót cổ thon
Cát, nước, sầu nô lệ
Da nâu, áo sờn chỉ
Tiếng đàn trong giấc mơ . . .
Đá ngổn ngang, gió lốc
Xoáy rập rờn trong óc . . .
Thềm xuân tím móng tay
Lớp da non của ngày
Mây đen tràn, mây đen . . .
Vườn gạo cười đỏ máu
Bùn khô, giọng nghé kêu
Nắng vô thức thả diều
Tiếng trong một không gian
Níu muôn trùng thời gian
Bờm, tóc, rũ mệt mỏi
Nắng vô thức thả diều
Mùa màng hót biệt tăm
Nằm nghiêng dưới gốc táo
Nàng vô thức thả chiều
Mình đắp mỏng cánh ve
Bầy kỵ sĩ mộng về . . .
Lẽ nào không tự sát
Khi đã hết thú vui?
Bản requiem tháng Ba
Dẫn tôi về địa ngục
Bầy rắn trườn đỏ ửng
Đường phe phẩy hoa rơi
Có lẽ nào không đau
Khi nhìn con cá chết?
Tôi đã ngồi ở đó
Bên cạnh Lolita
Khi thung lũng nằm ngang
Trời đổ chiều xuống thấp
Hồi sinh một ngọn tháp
Cách đây năm trăm năm
Trên đùi Lolita
Có mưa dầm dã ướt
Khói bay lên mặt trăng
Cặp mắt rừng sắc lạnh
Có lẽ nào không ăn
Khi sầu dâng trước mặt?
Tôi rúc vào cội nguồn
Xương tuỷ Lolita
Mùi hôi hám tuôn ra
Tôi dần quen, và nghiện
Bảy lời ca ẩn hiện
Trên tương phản ngày đêm
Tôi yêu Lolita
Như dòi yêu nấm mộ
.