Bắt bóng chùm hoa trả thị thành
Em cười tàn tích hiên rừng vắng
Trưa dằng dặc trăng rắn lượn quanh
Núi bạc lưng cành xanh gió đông
Ô! Ai buồn riêng chiều khói thuốc
Mùa qua dậy tràn cơn đi hoang
Váy trắng ươm mây mộng xứ Thanh
Váy đỏ ươm mầm cây vườn Thanh
Em đi, mặt đất cuồng si hát
Triều nhịp chờ luân lạc thớ sương
Nhà hênh hớ mở mưa phùn dạt
Mòn mảnh lụa đào run rẩy trương
Lạy Chúa! Ôi thôi! Sách lủng trang!
Linh mục hiếp dâm gái còn thơ
Tiếng chào điên đảo đăng đàn núi
Đôi mắt không buồn được nữa rồi
Mây đen ôm chầm chân xứ Thanh
Mây trắng dần xa mặt vườn Thanh
Lòng riêng bết bát, kể sao đang . . .
Bảy màu hoa đẹp chết ngặt nghẽo
Ôi! Nhớ đầu hiên khói thuốc Lào
Cây sữa mùa đông thưa tóc nâu
Chưa rục đầu êm ấm
Ngày chim đã mòn ca
Ôi mùa! ôi nắng hương!
Bài thơ rớt trên trời
Lửa đời tung hớp hơi
Em! hãy đến cùng ta
Nhặt bao la đem về
Gió hát: tự do buồn
Thu hát: chiều phơi sương
Bừng tỉnh nước hồ ươn
Lá nổi nhạc lặt lẽ
Đường nhăn nheo xác lệ
Gác, mèo kêu rì rào
Ta nhặt vườn nghĩa trang
Cài lên tóc của nàng
Hoàng sa mạc! Hoàng sa!
Chim ngậm rạ chơi dỗi
Đầu tường rải cát nhìn
Khung cửa sổ hình vuông
Bút trời sai chính tả
Quỷ đói quỳ, nôn thốc
Chúa Phật thích sạch sẽ
Thì em! Hãy cùng ta!
Vừa kịp phố ra ma . . .
Cởi thân xuống tuổi. Ồ!
Hôn lễ chiều hậm hực
Lưỡi chó nút hồn hoa.
.
Ôi! Nhớ đầu hiên khói thuốc Lào
Cây sữa mùa đông thưa tóc nâu
Thanh Hóa quá, Trần Khiêm ơi!