Thư Tòa Soạn »

8.06.2026

 
Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …

Read the full story »
Welcome to Da Màu Magazine

Em nứng óa

20.01.2007

Vào năm 2000, John Balaban xuất bản Hương Vị Mùa Xuân: Thơ Hồ Xuân Hương (Spring Essence: The Poetry of Hồ Xuân Hương). Bìa sách in hình một thân người đàn bà hở hết vú, chắc là Đông Phương, dấu mặt sau một cái chiêng hay cái chảo. Chỉ còn thiếu mấy miếng chả giò và hình xâm con rồng trên da.

Sân Khấu Được Đánh Số 030937

20.01.2007

Anh thấy chỉ có em mở được mùa lạ với những chiếc khuy áo hạ em không cài anh thấy đường cong của rắn và bước chân em hoang đàng lẻn vào vườn cấm mùi da em và mùi nước hoa allure ám từng ngọn cỏ phục sinh và bóng tối nở rộ trong mắt em ánh tội.

Phỏng vấn: văn chương tính dục

20.01.2007

phỏng vấn của Da Màu

Các tác giả tham gia kỳ này: Nguyễn Viện, Đỗ Kh. & Nguyễn Xuân Hoàng
– Có sự khác biệt giữa dâm thư (pornography) và văn chương gợi cảm (erotica) không?
– Những yếu tố gì đã phân biệt hai thể loại này?
– Ở thông điệp nội dung hay ở khía cạnh nghệ thuật? Ở tài nghệ (hoặc sự vụng về) của người viết?

Bữa tối, của TY

20.01.2007

đặt chảo chiên miếng to-fu
để lửa riu riu em cù nách tôi;
đợi to-fu vàng, tôi ngồi
ngó tô salad, ngó nồi canh thơm
chim bay về núi tối om.

Tình yêu ở ba mươi hai độ

20.01.2007

không có máu
chỉ những tấm mang nhăn như xa-tanh,
những giác hút như những hành tinh xếp hàng. Cẩn thận
kẻo cắt vào tay, ông ấy nói. Nhưng tôi đang nghĩ
tới những vệt ngón tay trên cổ người tình của tôi

Yoko Ogawa – một cái gì đó bên trong

20.01.2007

chúng ta cố phớt lờ đi những mối nguy hiểm náu mình trong những kinh nghiệm hàng ngày; chúng ta cố né tránh chúng và đi qua chúng. Nhưng đồng thời chúng ta, tất cả, đều bị mê hoặc bởi những gì “không nhìn thấy được” và sự mê hoặc này trở thành lực thúc đẩy trong tác phẩm của tôi. Thông qua một quá trình mà chúng ta gọi là “tiểu thuyết”, những thứ mà bình thường không thể nhìn thấy được bắt đầu có một hình thức…

Treo quần áo

20.01.2007

những chiếc áo thun của tôi cứng lại
trong cái miệng khô của cơn gió
đứng thẳng như bức màn chiếu phim
khi tôi kéo tuổi thơ mình qua đầu

Không Một Ai Lắng Nghe Khi Tôi Nói

20.01.2007

Có lẽ là tôi thích được một mình, tôi đang trau dồi trí tuệ, đang ngẫm nghĩ về trạng thái của vũ trụ. Tôi có thể nói thật nhiều điều, nhưng không có ai lắng nghe khi tôi lên tiếng, nên tôi đã không nói gì. Vẫn có nói. Tuy rằng không thường xuyên. Và điều đó khiến mọi người lo lắng.

Spring in San Juan Capistrano

20.01.2007

Locked in an aimless dance—the sky
swirling at vivace tempo it must be
the end of a long journey.

Cuốn vào giữa điệu múa vô định—bầu trời
lượn quanh với nhịp điệu nô nức chắc hẳn đây là
kết thúc của một hành trình dài.

chùm thơ Taylur Thu Hiền Nguyễn

20.01.2007

Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ
La Fadista
Portuguese is not one of my languages but their songs say, It’s what we don’t understand about love that makes it love, don’t ask me how it works. Fadistas Amalia, …

Forbidden request / Lời thỉnh cầu cấm kỵ

20.01.2007

Đặng Thơ Thơ chuyển ngữ
 
 
Lời Thỉnh Cầu Cấm Kỵ
 Người yêu tôi nói
về Trung Đông và nghệ thuật trân quý
Có và không, anh bảo,
Mối hận cừu giữa các quốc gia sẽ là tận cùng
của Nữu Ước, …

Im im ruồi bu

20.01.2007

con ruồi biết mình ruồi
con người không biết mình
ruồi
chẳng có gì để nghe
tai này ra tai kia

Tôi buồn – tôi nhâm nhi

20.01.2007

 
Tôi người Việt Nam
Tôi sống trên đất nước tôi
                                  TÔI BUỒN
                                  CHÁN
Tôi không nói được
                                  điều tôi muốn nói
Tôi không được nói
                                  điều tôi cần nói
Tôi không nghĩ được
                                  điều tôi muốn nghĩ
Tôi không được …

Nàng Thơ & Đi Thơ

20.01.2007

nếu được sinh là làm con gái
chắc tôi phải làm đĩ
thay thơ
như con nhỏ Linda Tường thị Lê, đô ở Ramada

Vết cắt khổ nhục

20.01.2007

Trường dạy kinh Koran là một căn nhà nhỏ lụp xụp ở cuối đường. Những học trò khác đến từ vùng lân cận. Lúc đầu, tôi vui lắm. Tôi học được cách pha mực từ than, nước, trộn với ít sữa, để viết mẫu tự Ả rập trên những tấm bảng gỗ dài. Tôi bắt đầu học kinh Koran, từng câu một, thuộc lòng. Tuổi đó, làm những việc người lớn như thế, thật là thích thú.

đếm (một) tới ngàn

20.01.2007

không ngủ đếm màu xanh,
đều theo nhịp đập bàn tay lạnh,
(hai) con mắt không nhớ…
dang tay mình trần nằm sân mát chờ về,
giữa tiếng rao hàng buổi sáng,

Nhật Ký Thai Kỳ

20.01.2007

“Nếu bào thai này là con trai thì cơ quan sinh dục ngoài của nó đang bắt đầu hạ xuống từ khoang bụng.” Giọng của chị khi miêu tả đứa bé thật lạnh. Và có cái gì đó không ổn trong những từ mà chị dùng – “bào thai”, “cơ quan sinh dục ngoài”, “khoang bụng” – nó có cái gì đó không thích hợp lắm với một bà mẹ đang đợi đến kỳ sinh nở.

Digging

20.01.2007

laughing
“what had caused their extinction
this species, homo sapiens?”

rồi cười ngặt nghẽo
“những loài đứng đi hai chân này
không biết cái gì làm chúng tiệt giống?”

Ngày Lạ / Strange Day

20.01.2007

hôm nay mặc ngực nâng cấp Victoria’s Secret
áo lạnh cổ chữ V sâu
ông chủ mắng vài câu
khen áo đẹp, da trắng, vũng chẻ đầy

Victoria’s Secret push up bra is the company’s preferred dress code
Deep V neck cashmere sweater
Boss reprimands
Then goes on to compliment the pretty top, the milky skin, the cleavage

Giá Như 1 & Giá Như 2

20.01.2007

Giá như hồi ấy
em đừng lội xuống hồ sen
anh đâu nghe thơm buổi chiều
và ghiền trà buổi sáng.

Tình Yêu Ban Đầu

20.01.2007

Tôi nhận ra mình không thể trở thành đàn bà của bất cứ người đàn ông nào, kể cả anh; tôi phải sống liên thông với thế giới, khai thác và tận dụng sức mạnh của mình để theo đuổi ý tưởng, ý tưởng là không một người đàn ông nào biết sanh sản. Tôi biết là mình đã tìm được đức tin chân chính.

Bay vào xuân

20.01.2007

Dòng suối xô đẩy vô ích; mục đích trong suốt lặng lẽ trôi.
Lòng đè nén đá tảng nóng chảy, bốc hơi, chìm.

Trời xuân nâng bao cánh chim bay bổng vào nắng ấm, những đôi cánh giấc mơ
mê mải kiếm tìm triệu năm không ngừng nghỉ.

Cái giá xứng đáng để bõ công – Ayaan Hirsi Ali

20.01.2007

Vào một buổi sáng tháng 11 năm 2004, một buổi sáng mát lạnh, như lệ thường, Theo Van Gogh cỡi chiếc xe đạp dọc theo con đường Linnaeusstratt ở thành phố Amsterdam. Ông không biết là có một thanh niên người Morroco tên là Muhammad Bouyeri, núp sẵn bên đường, thủ một khẩu súng và hai con dao đồ tể. Khi thấy ông đạp xe qua, gã lẳng lặng móc súng, bước xuống đường, bắn vào người Van Gogh. Ngã xuống đất, Van Gogh nhìn lên và nói với Bouyeri khi thấy gã bước đến gần: “Có thể nào mình nói chuyện được không?”
Không. Bouyeri bắn thêm bốn phát súng,

biện pháp phục hồi sự bế tắc

19.01.2007

Tôi cần đề tài cho một truyện ngắn.
– Hãy thử làm tình tay ba với hai cô điếm.
– Tôi cần cảm hứng để phát huy tốt đề tài.

còn năm phút nữa

19.01.2007

Hãy cứ thong thả. Chúng ta còn đến 5 phút trước khi tận mắt chứng kiến cảnh tưởng 50 quả bom nguyên tử tiêu diệt 200 triệu người trong vòng 30 giây.

Trốn chạy

♦ Translated by:
13.01.2007

Những khung cửa sổ to tướng dựng nên vách tường nghiêng hướng nam của căn nhà. Sylvia ngước lên và bị choáng ngợp bởi ánh dương ẩm hơi nước vừa ló dạng – hoặc cũng có thể cô bất ngờ bởi hình ảnh của Carla, chân trần, tay trần, trên chóp thang, khuôn mặt viền vòng những lọn tóc màu hoa bồ công anh còn quá ngắn để tết thành bím.

Bản báo cáo lúc bốn giờ sáng

13.01.2007

Sự thật vẫn không xuất hiện
nó làm căn phòng 16 mét vuông như ma vật
tôi vẫn tự tử chầm chậm
bằng những ly rượu của mình thành một nhà tù khổng lồ
Báo cáo

The truth has yet to surface
it haunts the sixteen-square-meter room
i am killing myself slowly
my glasses of wine metastasize into a giant prison
I report

Trích nhật ký rời cuối năm

13.01.2007

Một cuối năm tỉnh giấc. Lũ tuyết phờ phạc như đám ma có đoàn người mặc tang phục trắng. Với những giọt lệ trong những bờ mắt chừng như đã trắng dã. Qua ô cửa. Nhìn cuộc đời đổ nghiêng, khi lòng đường cô đặc lạnh lùng.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)