Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Nhưng có con chim cuồng cẳng trong lồng
Không hình dung được mình ngoài then song
Cánh bị cắt ngắn, đôi chân bị cột
Còn sót tiếng ca trong cổ họng buồn
À ơi chiều hát ru chiều
Câu thơ khúc khuỷu lời yêu làm già
Giang hồ còn ríu chân ga
Bốn bể nhớ nhà câu hát xốp tơi
Đốt hết bâng khuâng vẹn một mớ đời
Mình đọc tham khảo cả một cuốn sách dày “Sáu lần gặp Putin” chỉ để rút ra câu hỏi hơi… cà chớn, “Tại sao có nhiều người chức càng cao bụng càng to?” Mình sẽ hỏi về những trăn trở, âu lo, những buồn vui vô cớ, mối tình đã qua, rung động đầu đời… mấy cái này coi bình thường vậy mà ăn khách lắm, mới mẻ lắm, đồng nghiệp chưa làm…
Tôi cọ rửa những tấm ván dài
ở nhà bếp, lặp lại
động tác của những người đàn bà khác
từng sống trong căn nhà này.
Tôi đã thử tay mỗi thứ, chỉ một vài là không mất đi, không ràng buộc.
Nơi khác, như ngồi chờ
ánh nắng thấm xuống, một ít mỗi lúc,
đợi ai đó đến, lời cay nghiệt
khi mặt trời vàng màu lục của lá thích…
Bao giờ cũng thế, anh nói với cô về Chúa, về sức lôi cuốn vĩnh cửu của ý niệm Chúa đối với con người. Còn cô, cô không tin Chúa; cô hoàn toàn không cảm thấy cần phải tin vào Chúa. Cô biết, rằng có người tin Chúa, có người cảm thấy cần phải tin vào Chúa. Cô không tin rằng cả đời của cô sẽ chôn chân tại tiệm bán giày; cô tin rằng cô sẽ lấy chồng và có những đứa con.
Ngày xanh hết ngực đùn lên nhạc
Ta khát em ơi một chút gì
Một chút tri âm nhịp chẳng dứt
Một trời ngây dại quá mê si!!!
Viết có phải là khả năng uốn mình theo thực tại, nép mình vào? Hẳn ai chẳng muốn nép mình, nhưng rồi cái gì xảy đến cho tôi? Cái gì xảy đến cho những ai không thực sự biết thực tại? Thực tại tóc rối vô cùng.
Tâm Thư Gửi Nhà Văn Kiệt Tấn
Không những gay gắt, mà giọng văn của ông còn là một cách viết hoàn toàn vắng bóng sự kính trọng cho người đồng nghiệp khác phái. Tôi thất vọng vì sau hơn 30 năm ở nước ngoài, chúng ta vẫn chưa thoát ra khỏi những lối nhìn hẹp hòi, những biên giới hà khắc đã đầy ải và dìm dập chúng ta trong tình cảnh tù đầy và lạc hậu kinh niên.
Hoặc tôi đã say, hoặc cô gái đằng kia có điều gì tuyệt vọng, đang sắp sửa lao mình xuống sông. Vì thế, tất cả mọi thứ trước mặt tôi trở thành hỗn độn, bập bềnh, trôi nổi. Tôi không phân biệt được mớ tóc dài của một dáng người gầy guộc đang tung bay chấp chới trên bờ, hay đang lòa xòa chực chờ chìm xuống dòng nước đen ngòm.
Tôi đã được sinh ra dưới một vì sao méo.
Cha tôi kể như vậy.
Và có thể điều đó giải thích được sầu khổ của ông.
Đứa con gái duy nhất
Không ai đưa đón
Và không ai xua đuổi.
Đêm. Biệt thự. Phòng ngủ.
Giường lớn. Người đàn ông và đàn bà đang ngủ. Người đàn ông nằm ngửa.
Người đàn bà nằm nghiêng, mái tóc xõa tung trên gối mộng mị.
Giường con cạnh bên. Bé trai năm tuổi, rèm mi khép, miệng hé mở, má phúng phính trông giống thiên thần của các họa sĩ Âu-Châu thời Phục hưng.
Nhưng các bạn có thể vặn hỏi lại tôi chúng tôi yêu cầu bà nói chuyện về người nữ và văn học—chuyện đó dính dáng gì đến cái phòng riêng tây nào ở đây? Tôi sẽ cố giải thích điều này cho các bạn rõ.
Ðời sống tại trường đại học vui thì không sao, những lúc buồn tênh, máu lác nổi lên, Tâm muốn vô phòng, dọn dẹp đồ đạc, cởi chiếc áo xuất gia, về nhà lấy vợ, dụ dỗ vợ sinh cho mình mười hai đứa con, chẵn một tá, đủ quân số cho một đội banh bóng chuyền.
Nếu họ chỉ mới thử phác họa lên những nét đại cương về một khái niệm triết lý của “Đàn Bà” hay nữ tính, họ đã liều lĩnh ràng buộc khái niệm đó với những quan điểm mà chung cuộc cũng lấy từ những ẩn dụ, về mặt lịch sử, nam phái đã từng dựng lên về phái nữ. Những triết gia này thường không tham dự, hoặc nếu có lên tiếng thì với lời lẽ đầy biện hộ hay chối từ, mỗi khi họ đánh bạo nhảy vào cuộc đối thoại về triết học.
Trên gương mặt xanh nhợt màu lá chuối non của người đàn ông, hai chiếc má hóp lại khiến cho đôi gò má càng nhô cao lên. Một bên mắt không còn đồng tử trở thành một cái hố nhỏ đọng lại chút bóng tối của chiều tà. Ông mặc một chiếc áo bà ba đen bạc màu, vá chồng chất.
Cuốn tiểu thuyết trên, ngoài việc dẫn đường cho sự xuất hiện của nhiều nhà văn nữ trên văn đàn, cũng là một dấu mốc quan trọng, đánh dấu sự thám hiểm khai phá những đề tài cấm kỵ trước nay như bản chất dục tính, đặc biệt là dục tính phái nữ, cũng như những lời chỉ trích mạnh bạo về sự bạo động chính trị, sự áp bức và những bất công xã hội.
Rồi thì tôi cũng bắt kịp nắng vàng đang run rẩy cuối đông
giăng giăng sương mù rặng Rocky Moutain
càng làm nỗi nhớ dật dờ
đường lót lá phong
Sau khi tôi chặt bỏ đôi tay
và mọc tay mới
một cái gì đôi tay cũ từng mong mỏi
trở về đòi đong đưa.
‘Judith Wright vẫn được biết tới như “lương thức của nước Úc”, một con người hoạt động không mệt mỏi cho môi sinh và cho thổ dân. Tuy nhiên, chính thơ ca của bà sẽ được ghi nhớ nhất, ấy là giọng thơ đã giúp tạo thành ý thức quốc gia kinh qua những giai đoạn trưởng thành của bà mà cũng là của toàn xã hội Úc.’
Tỉ mẩn tỉa gọt bức tượng
người đàn bà từng mặn nồng
hát câm bài hát cũ
với một người nín câm
bữa ăn trưa bên một dòng sông > ngồi trong chiếc Toyota trắng nóng hực
để ăn trưa bên một dòng sông ở Santa Ana > con sông luôn luôn cạn và bờ sông xi
măng loang lổ graffiti > graffiti thì xuất hiện xuyên Mỹ > nó là một thứ văn tự mới
vòng vèo rất rồng rắn rất phản kháng >
Thông báo dự định của DaMau.org về vấn đề nữ quyền khiến tôi nhớ ra là chưa đọc thấy tác-gia Nhật Bản nào thật sự có tiếng nói mạnh bạo rõ ràng đặt vấn đề nữ quyền đến mức như các nhà văn nữ Việt Nam hiện nay, trong số không-bao-nhiêu những tác-gia Nhật Bản mà tôi được biết.
Trong một lần đi Đài Loan, chị Tâm mua được chiếc vòng ngọc rất ưng ý. Nhưng mỗi lần đứng tắm dưới vòi sen, không hiểu tại sao cái vòng ngọc trong tay chị Tâm …
Khi tôi tới, chị nói: “Em phải uống với anh chén rượu.” Vừa nói vừa rót rượu lấy xuống từ bàn thờ.
Hai năm sau, khi tôi tới chị gọi taxi: “Em phải ra chơi với …
Chúng ta đang đi trên những mái của địa ngục
Nhưng mắt ta vẫn ngắm những đóa hoa
(thơ Issa)
1.
anh rúc tù và ốc biển (hay cell phone T-mobile thì hiện thực trần trụi ) gọi em …
Trước tết, trước ngày về Việt Nam mấy hôm, Dũng đến thăm Hùng, gọi là chào tạm biệt ông anh lớn tuổi nhất trong số mấy gia đình. Quanh đi quẩn lại mãi rồi câu …
New Comments