Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Gọi điện thoại cho chị thế này cũng có thể là điều sai lầm. Tôi có thể nghe được tiếng mấy đứa trẻ. Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào để thú nhận những điều tôi đã làm.
Qua cái hồ nằm không tên trong sổ
của những bụi cây trứ danh
Qua con vịt viết những chữ chất lỏng
trên mặt hồ mở rộng
Sư Mãn Giác (1052-1096), một thiền sư thuộc phái Vô Ngôn Thông Việt Nam, có lẽ là người làm thơ về hoa mai sớm nhất, được chép lại trong “Thiền Uyển Tập Anh”:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Chỗ nằm của chị Thập toả hương lạ, pha trộn giữa hoa trái đồng nội và mồ hôi thiếu nữ. Thêm vào là nỗi rạo rực chờ sáng khiến Nha khó chợp mắt. Vừa thiêm thiếp, nó đã choàng tỉnh vì tiếng động khẽ. Hé mắt, Nha thấy chị Thập đang đứng chải tóc bên khung cửa. Không biết có phải vì mơ tưởng mà sao Nha thấy như thể chị đang chiếu sáng.
Tôi đứng dậy, tắt máy điện toán, rồi bước khỏi bàn làm việc
Đi ngang qua con lợn thần, tôi vỗ tay một tiếng lớn
Con lợn đang nằm thiu thiu ngủ, nghe tiếng động, hứng chí, cất cánh bay vù vù
một ngày hạ váy ngắn sắp qua
mùa đông chưa buồn khoác áo lạnh
thời khắc buốt
mặt trăng nuốt trọn bầu trời
mây tan thành từng vũng nước thánh
em thèm khát chảy tràn lòng bàn tay
Có tiếng pháo nổ ran ở bên ngoài. Khi tôi bước ra thì ở bên bờ suối cha tôi đang cầm bản họa đồ và chỉ cho bác Phiếm căn nhà đang xây cất. Thanh Ngọc Đình chỉ mới có khung và mái rạ. Trông nó phảng phất như dẫy nhà ngang của trại Cẩm Giàng tức căn nhà Anh Sáng mà hình ảnh còn in lại mơ hồ trong trí nhớ tôi.
..To tát hay thanh mảnh, ẩn che, nổ bùng, hoặc từ khước phong thánh; cười vang hay khóc thầm, thì con chữ chọn lọc, sự im lặng được chọn lọc, ngôn ngữ không bị ố phạm, toàn bộ vươn mạnh tới kiến thức, chứ không phải sự hủy hoại kiến thức. Ai là kẻ không biết có một nền văn chương bị cấm chỉ bởi vì nó tra vấn; bị bôi nhọ bởi vì nó cao tính phán đoán; bị tẩy sạch bởi vì nó có khả thể giao dòng chuyển hướng? Bao nhiêu người đang uất phẫn với ý tưởng về một ngôn ngữ tự thảm sát.
những căn nhà đi lên, đi lên, không hẹn tới mi đã bước vào
cầu thang gỗ săn chắc chờ một rầm trần mở
hàng người đợi đi lên không có trong tay câu thần chú
không ai, dù vậy, muốn xoay lưng đi ngược xuống
mi đứng, nghĩ, những chiếc chìa khoá, những chùm khoá
trong túi áo, trong túi quần
Buổi sáng ngồi đếm đốt ngón tay cũng là cách định Thiền đối với Thức. 28. Rõ ràng con số 28 ngạnh chẳng thay đổi. Nhưng mỗi lần lướt qua mỗi vị trí các ngón tay là một lần anh cảm nhận một chút lạ lẫm buồn cười. Ngón út của anh đặc biệt vì nó không khép vào khi những ngón khác thẳng chỉa ra. Và ngón cái nơi chỉ có hai ngấn ngạnh sù sì thì như một tay cục mịch và thô thiển.
Đấy là một trong những nơi tụ tập của nhiều hạng người ở cái phố cảng tấp nập này. Nhiều hạng, thượng vàng hạ cám, nghệ sỹ chính cống cũng có mà nghệ sỹ rởm …
Anh là nhà Văn, hay là nhà Thơ nhỉ. Cái giọng Bắc Kỳ trầm trầm, nhỉ với nhá. Hai chúng ta, láng giềng không xa lạ. Sân vườn nhà em mùa xuân rải bao nhiêu …
Người đàn bà thì thầm:
– Anh phải gắng nhớ hết những lời em dặn dò. Số tiền tháng này em gởi theo cho anh tiêu vặt. Đừng khư khư cái tật dành dụm như ngày …
Tin đài truyền hình CNN ngày mười tháng hai vừa qua:
“Tại thủ phủ Springfield của tiểu bang Illinois, Thượng Nghị Sĩ Barack Obama đã chính thức tuyên bố ra dự tranh để được đề cử …
Nhà thơ là ca sĩ trên đường phố
đã cứu những con mèo
thoát khỏi rãnh hẹp của tình yêu.
– Lawrence Ferlinghetti
Fifi là tên một nhân vật trong một truyện ngắn Pháp mà tôi quên tác giả. …
(tặng con Cookie, Daniel, Trường Đăng)
Có mối liên hệ giữa bài luận văn đoạt giải của Hạt Cam(1) và chức Tổng Giám Học toàn Hạt. Lịch sử lập quốc và thống kê đã chứng minh …
Đôi bạn gái cũ tình cờ gặp nhau, tíu tít chuyện trò.
– Sao, mày khỏe không? Đã lập gia đình chưa? Lớn lên mày trông đã mắt quá. Tao nhìn còn thèm huống gì trai.
– …
Đó là lúc tôi ngủ trần dưới một tàn cây thưa lọt đầy ánh sáng. Một con cọp vàng vằn đen, ngồi chễm chệ trên cháng ba bắt đầu đái lên người tôi. Đúng là …
Tôi thật sự cảm thấy áy náy khi Tiểu Phụng ra đi mà không chào tôi. Nhưng mặt khác tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng, ít ra mình đã không gây ra điều gì oan trái. Tôi nghĩ tôi có thể sống bình thường với những cô gái bình thường, khi tôi cần. Những bức tranh tôi vẽ càng ngày càng tồi tệ. Một sự lập lại buồn nản. Những mảng màu không âm vang.
Dawn leaving dawn the flower does not notice
Night returning night the tree does not know
A moon, once or twice discovering a trace,
On the wall imprints my thin lone shadow
Nếu truyện dài và truyện ngắn chứa đựng rất nhiều phần thừa, thì truyện chớp lại chứa đựng rất nhiều phần thiếu. Cái thừa thì dễ nhìn thấy, dễ tìm hay ít nhất ta cũng dễ cảm nhận được, vậy cái thiếu nằm ở đâu? Thiếu bao nhiêu thì gọi là đủ? Nên thiếu cái nào và không nên thiếu cái nào? Tìm cách trả lời những câu hỏi đó, chính là nghệ thuật viết truyện chớp. Nói một cách khác, phải tìm cách chừa những khoảng trống, phải để ngõ, phải mở. Do đó, phần thiếu đâm ra vô định. Mặt khác…
Bà người Mỹ gốc Phi Châu, vắn tắt hơn là người da đen, nhũ danh Chloe Anthony Wofford. Qua hình chụp và những đoạn phim tài liệu chiếu trên Ti-Vi, bà có dáng dấp điển hình của một bà tây đen già không có thói quen làm dáng và chẳng chịu kiêng khem chuyện ẩm thực. Bà to lớn như một ôm nhân sự thật đen và thật vĩ đại.
Nghe cũng không đến nỗi dễ ghét như tôi tưởng, vả lại, giọng nói có chất thổ-âm miền Nam nước Mỹ ấy nghe cũng dễ thương, nên tôi đã mời hắn uống rượu. Hắn mỉm cười, nhìn tôi đăm đăm. Lấy kính râm đen ra, đôi mắt hắn trong vắt, viên kim cương đeo một bên tai loáng sáng trong ánh nắng hờ hững. Quả thật, kiểu đàn ông nầy trông rất đẹp.
Nhà văn Phạm thị Hoài đồng lứa với Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp… nghĩa là những người lớn lên trong chủ nghĩa xã hội tại miền Bắc và đã có tác phẩm trước khi có Đổi Mới, nhưng chỉ có thể viết thẳng theo ý mình trong mấy năm đầu của Đổi Mới.
Từ đường chính rẽ xuống con hẻm dốc dài lởm chởm đá, chui dưới những tàn cây xanh mướt vươn ra mềm mại, len giữa những gian bán gạo, khô, mắm, muối và lẻ tẻ vài cái quán lá bán cóc, ổi, đậu phọng nấu là ra tới bến đò Vàm Xáng.
Từ khi tôi đến Úc năm 1999 – nhất là khi tôi được rời khỏi trại tập trung tỵ nạn Maribyrnong hai năm sau đó – tôi đã cảm kích cái vẻ dễ dãi nhưng hơi bảo thủ, của những khu ngoại ô thành phố Melbourne; phần lớn người Úc chào đón rất cởi mở thân thiện, từ bên trong những hàng rào gỗ cây của họ. Nhưng những con chó giữ nhà thì hoàn toàn trái ngược lại. Chúng đưa tôi đến một tình trạng khủng hoảng văn hóa nặng.
Ám sát bởi bầu trời,
giữa những hình tượng đi dần vào xà thể
và những hình tượng chuyển dần đến pha lê,
Tôi mọc tóc dài.
New Comments