Home » Translations, To Vietnamese Email bài này

232-9979

0 comment ♦ 1.01.2007

Gọi điện thoại cho chị thế này cũng có thể là điều sai lầm. Tôi có thể nghe được tiếng mấy đứa trẻ. Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào để thú nhận những điều tôi đã làm.

Có lẽ tôi nên bắt đầu bằng cái việc đậu xe cạnh nhà chị. Nhưng liền sau đó tôi lại tưởng tượng khúc đường đang sửa chữa sẽ cản trở việc đậu xe. Tôi phải tìm một chỗ nào khác, cho dù đó là chỗ đậu xe ngắn hạn. Nhưng chắc hẳn sẽ không thể đậu xe ngắn hạn được nếu như chị có ở nhà và ra mở cửa. Tôi không có gì để nói, nhưng tôi nghĩ tôi sẽ cần rất nhiều thời gian để giải bày.

Tôi không biết mình phải lùi thời gian lại bao xa. Núi lửa Venus mới phun trở lại. Báo chí mô tả “mới” theo định nghĩa của những nhà khoa học, là “từ 300.000 đến vài triệu” năm trước. Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ bắt đầu bằng độ chừng cách đây ba mùa đông, nói cho chính xác là ngày 19 tháng 12 khi chồng chị và tôi đụng đầu nhau trong cái tai nạn đầu tiên. Tai nạn giao thông. Không ai bị thương tích gì hết, nhưng chúng tôi phải trao đổi địa chỉ, số xe, tin tức bảo hiểm, và tôi phải thú nhận rằng tôi không thể không chú ý đến đôi mắt mầu hạt dẻ của chồng chị.

Sẽ không có chuyện gì xảy ra giữa tôi với anh ấy nếu ba tuần sau đó tôi không ghé tiệm thực phẩm Bonno’s Food để trả lại gói bột có mọt, cái nơi mà tôi rất ít khi đến mua đồ vì ngoài phẩm chất không tốt như thế còn thêm cái chuyện bà chị dâu cũ của tôi làm ở đó mà chúng tôi vốn đã không ưa nhau. Làm sao tôi biết trước được là chồng của chị đã xếp hàng ngay trước mặt tôi ở quầy tính tiền sau khi mua sữa và tã ny lông cho con. Điều đầu tiên làm tôi chú ý là cái băng nẹp đeo cổ, nhưng sau đó, khi đã nhận ra anh ấy, tôi đã phải hỏi xem anh ấy có thưa kiện gì tôi không. Hỏi như thế có gì là sai trái đâu.

Nhưng dù vậy sau đó cũng sẽ chẳng xảy ra chuyện gì nếu như vào ngày 16 tháng giêng, người láng giềng Matty ở tầng dưới chung cư đừng hút thuốc trong giường. Tôi nhớ ngày tháng rõ ràng lắm vì tôi đã phải nghỉ làm buổi sáng để đưa mẹ tôi đi nha sĩ lấy tủy răng. Mẹ tôi bị dị ứng với thuốc tê hay thuốc gì đó mà người ta bắt mẹ tôi hít vào thành ra mẹ tôi chết ngay trên ghế trong phòng nha sĩ.

Tôi giảng cho Matty về cái hại của việc hút thuốc trong giường nhưng nó không nghe. Nó làm cháy rụi cái hành lang, dù hành lang ấy cháy cũng phải lắm rồi, nhưng nếu như không có chồng chị và các đồng nghiệp của anh ấy thì dám chừng cháy hết cả căn nhà rồi.

Lúc ấy tôi hoàn toàn vô tình trong chiếc áo ngủ mầu vàng, run rẩy, và tôi gọi, “Hank Henkins!” vì tôi đọc được bảng tên của anh ấy.

“Hank Henkins! Không ngờ lại gặp anh đó!” Dĩ nhiên, tôi đã rất vui khi gặp anh ấy trong hoàn cảnh ấy – nếu là chị, chị cũng nghĩ như tôi thôi.

Và tôi phải thú nhận – ngay cả dù anh ấy không để ý – là tôi nghĩ đó lần đầu tiên anh ấy chú ý đến mầu mắt tôi. Xin nói cho rõ, mắt tôi mầu xanh da trời.

Nãy giờ tôi nói lẩm bẩm một mình mãi, cho dù tôi chưa thực sự bấm những con số điện thoại. Tôi có số điện thoại của Ely Henkins và tôi đã lái xe qua nhà chị ấy nhiều lần đến nỗi tôi biết chắc chị ấy có nhà. Cửa nhà để xe không đóng, và chiếc xe đẩy trẻ em sinh đôi nằm trong lề đường dành cho người đi bộ, trong một vị thế đầy gợi ý.
Đã đến lúc phải nói ra bằng bất cứ hình thức nào. Tôi yêu Hank Henkins không bút mực nào tả xiết, và tôi sẽ không chờ cho đến khi hai đứa con anh ấy khôn lớn. Cũng không thể chờ tới lúc hai đứa nó vào trung học dù cả Hank và tôi đều đã bàn với nhau như thế. Hai đứa tôi có thể dan díu với nhau, tôi đã tưởng mình có thể có cuộc theo đuổi dài nhất lịch sử là không có hậu quả u ám nào, nhưng bây giờ một chuyện xảy ra, tôi không chờ được nữa.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)