Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Sau ngày thả về từ trại tù cải tạo, người ta thấy ông như đâm ra mê nắng. Gần như hôm nào, nếu không mưa, sau khi ăn sơ sài lót dạ chén cơm nguội …
Đoàn khảo cổ về làng, đào bới suốt hai tháng. Khai quật được nhiều đồ vật bằng đá. Trong đó có cái linga. Khi nó hoàn toàn lộ diện ra dưới ánh mặt trời, anh …
Bất chợt, hắn không còn cảm thấy đầu nhức xoáy bưng nữa. Hắn thanh thản dễ chịu, và thân hắn vụt bay.
Hắn như, trong một khoảnh khắc, trùm phủ hết cả không gian, hết những …
NGƯỜI KHÔNG RỐN
Da trắng. Bụng nàng phẳng lì không một vết cắt. Cảm giác nhờm nhờm. Vậy mà khi giao tranh mọi thứ đâu vào đấy.
ĐẠI MỘNG
Xe đi gật gù. Lơ mơ nhắm mắt nghe …
Khi em ra đi …
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng anh mua tặng năm ngoái
Họ say mê cùng một đặc tính: sự sáng tạo. Họ dị ứng chung một giác quan: cảm xúc giả trá. Họ cùng mang một căn bệnh tương tự: chứng hoảng sợ sự cô đơn. Họ đang cùng tìm kiếm một lối trị liệu: phương pháp lấp đầy khoảng trống.
ngày chín tháng mười một năm 2001,
Hoa Kỳ bị tấn công trên chính mảnh đất hãnh diện nhất của nó
nàng thịnh nộ bỏ phiếu cảm tính kêu bỏ bom trả thù,
“đó là phong cánh Hoa Kỳ”,
nàng phát biểu thản nhiên.
september 11, 2001
the U.S. was attacked on its very own soil, its most prized city
she put in an emotional vote to support a bombing of revenge
“it’s the American way,”
she calmly stated.
bậu thư về nói quên hết trọi
chả nhớ gì đất mũi cà mâu
chỉ gọi bằng phôn không dám nói nhiều
qua viết thư tay dán hột cơm dầy cộm
Chân dài bước qua bục truyền thống
Run run gối lỏng tuột gót bồng
Ngại ngùng hay vừa mới lên mây?
Chúng ta bên cạnh việc dùng sai, còn áp đặt cái khuôn ngữ pháp xa lạ vào tiếng Việt, thì e rằng trong tương lai, không những chúng ta đang dần “đánh mất đi mối tương quan chân thực với sự vật” mà còn đánh mất phần hồn tiếng Việt, là sợi dây nối kết tâm hồn chúng ta qua biết bao thế hệ.
Da Màu số 22 là số thứ ba về chủ đề nữ quyền. Đây không phải là số kết thúc, khép cửa lại không gian của chủ đề, mà chỉ là trạm dừng nhìn lại—một khoảnh khắc lắng đọng để tự xét mình, cùng lúc chuyển bước đến những địa hạt liên hệ khác. Qua những sáng tác, tiểu luận, tác phẩm dịch thuật, truyện chớp, thơ, đã xuất hiện trong tháng Ba này, cũng là tháng ghi nhớ Lịch Sử Phụ Nữ (Women’s History Month), chúng ta đã thấy rằng ý niệm nữ quyền thật sự là một giang sơn bao quát—là Mạch Phôi Sinh, là mother lode cho nhiều đề tài khác trong văn chương.
The Myspace * Profile of A Popular Asian Female Stereotype
~JADE~
Slogan:
“me love you long time…”
Statistics:
Female
23 years old
Irvine, California
United States
About Me:
I’m young, pretty, and exotic. I just moved to town and would like to meet …
Câu đề nghiên cứu: Nhân loại sẽ ra sao nếu phụ nữ trị vì thế giới?
Câu trả lời của đàn ông: “Lúc ấy nhân loại sẽ trở về với chế độ nô lệ. Có nhiều …
Lần cuối tôi về quê thăm Nội, mắt bà sáng, lâu ngày không gặp cháu chiết, bà vui vẻ, nói luyên thuyên. Tôi hỏi hồi đó sao Nội gặp ông được vậy. Mầy biết hông, …
Khi lên tàu buổi sáng tới sở muộn, nguyên một toa trống chỉ có một tờ báo ai đánh rơi, nhặt lên đọc, ông Ng để ý đến ‘Trieste’ (đúng ra là ô quảng cáo …
“Anh yêu, hãy thật lòng nói cho em biết. Khi em chết, anh có ý định bước sang bước nữa hay không?” Người đàn bà mang chứng bệnh ung thư tỉnh táo ôm trong lòng …
Có một người tâm sự với bạn: Tôi có một chiếc đèn chưa hề thắp, còn nguyên cả một bình dầu sóng sánh. Thế rồi bóng tối đến, lăn xả vào chiếc đèn, chẳng mấy …
Năm nào anh Thõi cũng chỉ gọi điện thoại về nhà một lần vào đúng đêm giao thừa để hỏi mẹ anh đúng một câu rằng: “Nhà mình còn giầu nhất làng không?” Để rồi …
Một bản giữa rừng heo hút, người dân chỉ có sắn làm lương thực, và họ chỉ biết luộc sắn lên để ăn.
Tại đây bỗng có một con bé được đặt tên là Xay.
Đấy là …
Trang giấy bắt đầu trắng loá lên và mở ra. Từng mảnh giấy tan ra như bạch kim lỏng chảy loang ra bốn phía không gian.
Tôi thấy quen thuộc, sau đây, Nàng sẽ hiện ra, …
Cô khuyên tôi nếu muốn đỗ cao nên viết luận văn tốt nghiệp về vợ Khổng Tử. Người ta hay nói đằng sau mỗi vĩ nhân là một người đàn bà vĩ đại, cô dẫn chứng: đằng sau Bill Clinton là Hillary (cũng có thể ngược lại), đằng sau (hoặc bên trên) Mao Trạch Đông là Giang Thanh. Simone de Beauvoir thì đi song song khoác tay J.P. Sartre.
Căn nhà đó mụ bán đi, dắt mấy đứa con phiêu bạt như một cách trả thù ông, kể cả việc mụ đem Tiểu Phụng bán trinh. Mụ hận ông nhưng báo oán trên cuộc đời con bé. Không muốn có bất cứ một đòn thù thâm hiểm nào nữa đến với Tiểu Phụng, ông quyết định nói sự thật với con và mang nó về.
Vì thân thể yếu đuối hơn, vì tâm hồn nhu mì hơn, phụ nữ đã bị người ta coi khinh. Tôn giáo nào cũng đều có tiếng vang của sự khinh rẻ ấy… Nói tóm lại, trước người đàn bà, đạo Khổng cũng như tôn giáo khác, bị hai tính tình nó đàn áp: lòng khinh bỉ và lòng sợ hãi. Hai tính tình không thể có, nếu cụ Khổng biết nhận rõ rằng đàn bà cũng như đàn ông, cũng là người, cũng có đủ quyền sống của một người.
Người con gái chạm môi nàng lên môi hắn. Nàng hôn hắn từ tốn, thong thả như đứa bé mút viên kẹo. Trong đời chưa bao giờ hắn được hôn như thế. Những nụ hôn như thế mà rơi rụng trong quán bia ôm. Tiếc biết chừng nào.
Và bằng tất cả cố gắng và lòng nhiệt thành, mỗi người chúng ta sẽ góp một phần nhỏ bé để để lại cho thế hệ đi sau những con đường quang đãng, thoáng sạch hơn, cũng như để lại cho những đứa con món quà quý giá nhất mà chúng sẽ mang theo suốt đời đó là tình thương yêu của người mẹ.
– Tại sao à? Lâu quá rồi, không nhớ nữa…
Hắn rút ra một điếu thuốc, gõ nhẹ trên mầu gỗ mộc. Điếu thuốc vang lên tiếng nấc nhỏ trong chiều. Hắn vô tình hay cố ý không biết, vẫn cái giọng trầm ấm ru ngủ bên tai:
– Tại vì tài chánh? Tình yêu? Hay tại… sex?
Chủ nghĩa nam nữ bình quyền/cấp tiến ở Mỹ thường nhấn mạnh vào việc thông hiểu nguồn gốc của những thói tục xã hội, để tìm ra cách xen vào và thay đổi chúng. Đấy là lý do tại sao tôi gọi nó là “thực tế”: phần nhiều suy nghĩ của phong trào nam nữ bình quyền Mỹ là để hoàn thành công việc, lý thuyết hóa để cho một hoạt động hay thay đổi xã hội có thể xảy ra.
Ông không nhìn tôi mà ánh mắt ông chăm chú vào chai bia trước mặt, và với giọng thật chậm và trầm, ông bắt đầu câu chuyện tình mà tôi cho rằng ông đã ghi khắc trong lòng, khi ông kể lại từng chi tiết, từng khung cảnh…. một cách thấu đáo, mạch lạc, như thể chúng vừa mới xảy ra hôm qua, chứ không phải gần cả nửa thế kỷ trước đấy.
New Comments