Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Sữa đen từ vỡ sáng chúng tôi uống lúc chiều
chúng tôi uống giữa trưa và sáng chúng tôi uống ban đêm
chúng tôi uống và uống
chúng tôi đào nấm mồ trong trời rộng đủ chỗ để nằm
Người đàn ông trong căn nhà hắn giỡn chơi với rắn và hắn viết
sao mày cứ cãi bầy cãi bướng
nhốt mày vài tuần cho mày thấm cái thân
khi tao thả mày nhớ đi khuất mắt
cấm lảng vảng cho quốc mát gia thơm
Thuận quyết định không ra khỏi giấc mơ của mình, giấc mơ mà sau cùng anh đã tìm thấy, cái giấc mơ như một phủ định mọi ý nghĩa gán ghép cho những biến cố đã xảy ra cho đời anh trong mấy chục năm qua. Và bằng một cách nào đó không thể giải thích được, anh đã toại nguyện.
Không ai viết theo lối ấy nữa. Sự trưởng thành của đàn ông và dũng khí cần có để đạt tới mức hoàn thiện từng là đề tài vĩ đại của tiểu thuyết Mỹ, hoặc ít ra cũng đã từng nằm trong các tiểu thuyết Mỹ được viết bởi những người đàn ông. Giờ đây đề tài đó không được xem là khái niệm thực dụng nữa mà thậm chí còn bị cho là không phù hợp với những sáng tác vĩ đại. Nhưng Normal Mailer đã đúng khi viết ra những dòng chữ ấy, và ông vẫn đúng cho đến hôm nay, dù thời cuộc đã đổi thay.
Ngay buổi trưa hôm đó – ngày 30 tháng 4, năm 1975 – bà tôi chia của cải cho con cháu. “Mỗi người một lọ,” bà nói. Mỗi lọ thủy tinh cỡ bằng ống thuốc chích. Mỗi lọ đựng thứ chất lỏng trong suốt, nặng sóng sánh. Bà nói bây giờ quý hơn vàng. “Có vàng cũng không mua được.”
Bà gọi chất lỏng đó là xi-a-nuya.
(Viện bào chế dược phẩm Lanton trên đường Cao Thắng đã cam đoan là cực độc – máu sẽ đen đặc, ruột sẽ đứt, phổi sẽ nát, tim sẽ ngưng đập, chỉ trong vòng mười giây.)
Ba mươi năm sau Nguyễn Hương gọi nó là cyanide.
Cái lạ trước nhất là người đọc không ngờ có một nhà văn viết về cái vùng đất khỉ ho cò gáy như Xà Tón quá hấp dẫn như vậy. Một địa danh mà khi nhắc đến tên, là người ta cứ nghĩ là nó sẽ chẳng cho mình một hứng thú nào thì ai mà viết cho nổi những trang văn. Nhưng Lưu Nhơn Nghĩa đã làm được điều mà kẻ có mắt như mù, có tai như điếc, có óc nhưng lười suy nghĩ như tôi chợt bừng tỉnh và thán phục.
Mấy tháng trước tôi lên Sở Công An quận Năm xin giấy phép ra bắc thăm nuôi chồng. Theo thủ tục tôi đem giấy khai sinh và một cái thư của chồng tôi viết từ trại cải tạo chứng minh có người nhà ở tù. Thư phải kèm cả phong bì có đóng dấu, phải nói rõ tên tuổi, số tù, ở trại nào, lại còn phải chỉ rõ đường đi nước bước để người trong này ra thăm không bị lạc đường. Trong khi chờ giấy phép tôi sửa soạn đồ ăn thăm nuôi cho nhà tôi. Hồi đó bánh mì không được mua tự do. Mua cái gì cũng phải trình hộ khẩu.
Murakami Ryu giúp người ngoại quốc thấy được mặt trái của Nhật Bản, đất nước của trà đạo, thư pháp, kimono, kabuki, hoa anh đào… còn đầy cả tham nhũng, dâm thư, những hình thái trụy lạc đến phi nhân, nơi mà ai cũng có thể mua được từ máy bán hàng tự động những lon nước ngọt, thức ăn nóng, lạnh, 37 loại lon cà-phê đủ mùi vị… và cả thuốc lá, dâm thư, và quần lót dùng rồi của nữ sinh.
Quay mặt ra phía sân chợ X… Hội đồng xã TL có dựng một tấm xi măng làm bảng kẻ khẩu hiệu, từ thời đệ nhất Cộng Hòa. Dạo đó người ta đắp nổi hẳn bằng xi măng giòng chữ “Ngô Tổng Thống muôn năm”. Nhưng dường như lòng hoài vọng của con người ít khi được toại nguyện, nên sau đó họ phải hối hả đục bỏ, viết lại trên mặt xi măng nham nhở một câu khác: “Hoan hô tinh thần cách mạng 1/11”.
Từ đây nhà văn ăn tim – ông Thomas Stone – hầu như trở thành một người quan sát, không là người viết sách nữa. Ở chương này, ông hành nghề của mình, một nhà báo chuyên làm phỏng vấn.
viên đạn ghim ngay lồng ngực
của ngày tàn cuộc binh đao
hãy im lặng
người lính già thất trận
Hôm nay tôi lại viết về anh, không phải để viết về một nhạc sĩ được đời hết lời xưng tụng, mà chỉ ghi lại những cảm xúc mơ hồ chợt đến chợt đi để, qua âm nhạc của anh, nhớ lại những thương yêu ngậm ngùi cùng tình yêu của một thời đã mất. Tôi yêu nhạc anh chỉ vì nó đã gắn liền với những tháng ngày thương yêu đẹp nhất trong đời.
Tôi bị phạt đứng ở phòng giáo chức suốt một giờ đồng hồ. Lúc bị bắt đứng đấy, tôi ghét nhất là thầy cô giáo đi ngang qua lại hỏi: Trò làm gì mà bị phạt thế? Mỗi lúc bị hỏi lại phải giải thích. Rồi thầy hướng dẫn lớp và thầy đảm đương ban báo chí lại phải tạ lỗi với Yoshioka, Kawasaki và Aihara. Ra cái điều hai thầy đã vì tôi mà chịu nhục.
Từ một mụn cóc ghẻ lở
thành một hột cẩm thạch lủng lẳng
đeo trên ngón tay giữa
dùng để móc đít, chửi thề, bóp cò hay cầm bút
nhờ thế, cuộc đời mới tươi hẳn ra
Hắn không chịu nổi khi bị bóng râm của người khác hay của vật gì đó đè lên người. Cứ mỗi lần như thế, hắn thấy ngột ngạt, khó thở, đầu váng vất, tai ù như sắp lên cơn huyết áp cao. Nhưng hắn càng cố lẩn tránh, những bóng râm như càng dồn dập đuổi theo hắn cho đến mức, chỉ trong những giấc mơ, hắn mới thật sự sống cuộc sống của mình và tìm thấy chút an nhàn trong cách sinh hoạt.
Hoa Kỳ: Không gian đa chủng và cô độc
Trong giây phút im lặng ngay sau tai nạn trên xa lộ Los Angeles, nhân vật cảnh sát da đen trong phim Crash lẩm …
Không biết từ lúc nào anh lọ mực hiển nhiên trở thành bạn tri kỷ của cô trang giấy. Khi buồn bã cũng như lúc hoan hỉ, lọ mực xuyên qua cây bút trút tâm sự lên khuôn giấy. Ngược lại, mỗi khi trang giấy đầy ắp những trăn trở không thể biểu đạt thành lời, lọ mực luôn sẳn lòng lắng nghe và chia sẻ.
Yvonne chỉ mới bắt đầu tập đi trong khi người ta đang chạy và đã đạt được nhiều thành tựu đáng kể. Yvonne chỉ mới bập bẹ bài học vở lòng trong khi người ta đã thuộc làu triết lý sống.
Anh đựng cây thông xanh thơm mùi tuyết gần cửa sổ. Cô mắc lên nhánh lá kim những xâu chuông ánh bạc lóng lánh. Cô thắp lên một ngọn nến trắng. Anh bật sáng ngọn lửa ấm trong lò sưởi.
Trong lúc người đàn ông nồng nặc mùi rượu và nước hoa đàn bà lạ dùng tay trái cưỡng bức kéo ngược tóc tôi, tay phải hung hãn giật mạnh chiếc quần lót ra khỏi thân thể tôi, tôi hỏi hắn: “Anh yêu em thật lòng, phải không?”
Câu trả lời của đàn ông: “Lúc ấy nhân loại sẽ trở về với chế độ nô lệ. Có nhiều hình thức nô lệ và nô lệ tình dục là một.”
Bước vào một tiệm cắt tóc thông thường đông chật ních khách chờ, tôi hỏi ông chủ: “Sao hôm nay vắng thế này?”
Trong một restroom công cộng ngột ngạt tiếng thở dài, tôi hỏi bà …
“Người chết hai lần, thịt da nát tan.” (Trịnh Công Sơn)
Sau chiến tranh, những người lính tử trận của hai phía Quốc, Cộng đều được lên thiên đàng. Họ thương xót nhau trong tình đồng …
Anh có khoa nói thật tuyệt vời… Ai cũng nhận thấy điều đó, còn vợ anh thì tự hào ra mặt:
– Ôi! Chẳng ai hơn được ông ấy đâu. Mấy vùng quanh đây, có đình …
Chiều 30-4-2006, ở đường Moran, Little Saigon, quận Cam, nơi có nhiều tờ nhật báo Việt ngữ, một bà cụ chống gậy không quen nhờ tôi chở ra đầu Bolsa để đón xe bus về …
Mất mát lớn nhất của đời tôi xảy ra ngày 20 tháng 3 năm 2003, ngày Hoa Kỳ bắt đầu cuộc chiến Iraq. Ngày đó là ngày cuối cùng bố tôi gọi tôi là “con …
Lê Ðình Nhất-Lang chuyển ngữ
Hắn nghe được mọi tiếng động họ làm; sàn của họ—trần của hắn—mỏng quá. Nếu hắn có một khẩu súng chắc hắn đã bắn rụng những ngón chân họ từ hồi …
New Comments