tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…
Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào
Đã ở hẳn trong đấy
Như một thứ bản năng, những người cầm bút ra đi từ miền Nam Việt Nam đều có những thôi thúc như đứa bé trong Quê Mẹ của Thanh Tịnh để viết về cái ngày đặc biệt này. Tất nhiên không phải là từ những kỷ niệm êm đềm. (Cá nhân tôi cũng không nằm ngoài thông lệ này.
vì những ông vua phố phường bắt đầu làm thơ
vì những cái đầu láng cón đang tiết ra mồ hôi bằng trắc
vì những cái bụng chứa đầy thức ăn và vần điệu
Facebook ngày 30 tháng tư
những câu thơ như những lá cờ
rung giật như báo hiệu cơn nghiện
Ai may giùm tôi chiếc túi ba gang
Tôi gom hết những ngày buồn và ném vào đó
Treo lên cành khế
Mơ giấc đại bàng
Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ. Trong sông và ban đêm, làm sao biết chắc mình đang ở đâu! Chỗ nào cũng hình thù quái dị, chỗ nào cũng lem nhem như chỗ nào! Không có núi đồi, không có hải đăng thì lấy gì đo hướng. Vậy thì chỉ còn cách phỏng định. Căn cứ theo thời gian từ lúc ra chỗ cạn đến giờ…
một chút đất Bản Giốc
một chút Gạc Ma
một chút Hoàng Trường Sa
một chút tơ trời ngày tháng cũ
phát thấy loáng thoáng tuyền nông dân
ở văn giang
lúc họ tụm lại
lúc tản ra
Có những tác phẩm ngay lần ra mắt đầu tiên đã được tập thể văn giới chấp nhận không hề cò kè và những tác phẩm khác, trái lại, được quần chúng đón tiếp niềm nở nhưng lại bị phe cầm bút dửng dưng, [xếp vào thành phần “sách sến.”] Trường hợp Pancol là một.
giành đi giật lại
cũng chỉ một mảnh đất này thôi
chỉ có những người nông dân là đổ mô hôi và máu
vẽ nên những ngọn cờ
tháng tư nào cũng rập khuôn đau
ré tên hư ảnh vào chung thất
kẻ bám dương quang ánh mặt rầu
Sắc đẹp là vũ khí, và như một vũ khí sắc bén ….[khi có] một vụ trao đổi tình dục không có sự thỏa thuận của người phụ nữ, người đàn ông, dù hiểu lầm hay cố ý, có thể dùng sự mập mờ ấy bào chữa cho hành động của mình. Đàn ông, vẫn tin là tất cả phụ nữ mang sắc đẹp làm mồi nhử họ ….
Chúng chợt vẳng về từ miền sâu thẳm
Như tiếng lâm râm cầu kinh
Nơi ngôi chùa bị chôn vùi dưới đáy nước
Chàng Dyông Dư bước ra theo lối cách điệu. Cái lướt chân uyển chuyển, nhẹ bẫng như đi trên mây, mà lại hồ như ghì ôm bám riết từng ngón chân vào mặt đất. Chàng ngửa mặt lên trời, cất lên bằng một giọng não nùng. Gương mặt chàng đẹp tựa mảnh trăng đêm mùa đông trong rừng thẳm.
khi vú chúng em còn là trái mận trắng trong vườn tinh khôi thiếu nữ
khi các anh buông súng, súng chất một đống, tháng tư khóc
Những nụ nhỏ giữa xứ người
đang chụm lại một mùa xuân.
Cơn gió mới cơ hồ treo đong đưa trước mắt tôi
nỗi chết lặng thầm
Anh thiếp ngủ, tự toại, thở sâu. Nàng ngồi dậy dưới ánh trăng, giận dữ, bồn chồn, thất trận. Cơn sốt đã lên cao độ và uể oải tách rời khỏi đam mê của nàng, bỏ mặc nó khát khao thỏa mãn và mắc cạn. Cơn sốt cao và không đến đỉnh – Giận Dữ, Giận Dữ – cốt lõi từ chối tan chảy…
tôi quên mất ngày hôm nay tháng mấy
có lẽ khu rừng cháy vẫn còn là ám ảnh
với những xác người không ở trong thơ nhạc
từ trên sông ngầu đục nước nguồn về
giữa cảnh sắc một màu đục nhờ
thấy mơ hồ người đàn bà [lạ] tiến đến
đứng trước mặt
mặc trên người bộ quần áo màu vàng
Thiếu thực chất / short on substance là thực trạng hiện nay của Sáng Kiến Hạ Lưu Mekong. Các viên chức Hoa Kỳ từ Hành Pháp tới Lập Pháp đã nói nhiều về cam kết với vai trò mở rộng của Hoa Kỳ trong Lưu Vực Sông Mekong nhưng “tổng số đầu tư thì chưa đáng kể” để có thể hỗ trợ cho các cuộc nghiên cứu.
Hơi biển bỗng tanh tưởi
Các xác cá mập như cái gối ôm tròn trịa vứt trôi
Sau khi đã chặt lấy hết vây
tháng tư nắng chưa đủ vàng trái thị
chưa đủ điên mùa tình nhiệt đới
lại áo trắng khăn chùng đi đưa đám nỗi đau xanh
Ở đời ai có thể điều chỉnh được số phận người khác, ngay cả đó là sự giáo dục chính đáng nhất thì cũng phải tôn trọng bản chất người. Lời kết luận xanh rờn đó của lũ con trai cùng phòng kí túc xá của tôi đã biến tôi trở thành nạn nhân của chế độ giáo dục giáo điều cần được khai sáng.
New Comments