Nắng đã phơi
chưa khô khúc dịu ca
từ đáy rốn sâu hoắm
khi tôi bất ngờ gặp lại nàng trên góc phố cũ.
Người đàn bà hỏi ai vừa hát
hình như khúc hát đẽo từ dốc đá dựng
lúc chúng tôi tạm dừng chân chốn hoang mạc
đầy xúc cảm
Tôi cố vói lên
vẫn hái chưa kịp hơi thở nàng.
Lần sau nếu có lần ghé lại
tôi nhất định mang theo
một chút rừng
một chút biển
một chút đất Bản Giốc
một chút Gạc Ma
một chút Hoàng Trường Sa
một chút tơ trời ngày tháng cũ
Còn một chút nước mắt nữa chứ
Và một chút tiếng vành khuyên
đậu trên vai mỗi khi ta thấm mệt
mà đường quê hương đã tối mịt mù
Tôi luôn ngại những phiên bản cũ
vẫn bắt
vẫn nhốt
vẫn đe nẹt
vẫn đánh đập
vẫn bịt miệng
vẫn cướp đoạt
vẫn âm thầm thủ tiêu
khi những dịu khúc tình người
ngày càng luôn thấm máu oan khiên . . .
.