những đùi lông lá những đùi thuôn
những vai cầu đá giấc mộng buồn
trắng đã phai đen hồn nghi xứ
án về công quận mưa ngùi tuôn
con mắt chết chẹt nơi chùm tuyết
nhìn đâu cũng thấy mộ lăng nằm
cái thuở trường thành nghi ngút sóng
xô đẩy nhau về chốn biệt tăm
chuyện cá khơi khơi. người đi thiệt
tháng tư nào cũng rập khuôn đau
ré tên hư ảnh vào chung thất
kẻ bám dương quang ánh mặt rầu
đời ngấm xương sâu phồn bội thực
ăn cả mặt trời. nuốt cả trăng
mà hồn nhỏ rí đeo chòm tóc
tháng tư đất cát vẫn nhì nhằng
tháng 8/11
.