tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
và chứng tỏ cho cô thấy vì coi trọng những điều người đời không quan trọng
nên đã phải trả giá cực đắt
đã thất bại ở hết bài thơ này sang bức họa khác
Trên mặt nổi, người ta tự hỏi là một người Do Thái làm cách nào bà có thể sống sót trong vùng nước Pháp dưới chế độ Vichy, bao quanh bởi bộ sưu tập nghệ thuật lớn lao của mình, có mối quan hệ đồng tính luyến ái với Alice B. Toklas, mà vẫn thoát khỏi – không, phải gọi là được bảo vệ mới đúng – bởi bọn Quốc Xã?
trơ trọi giữa trần gian
tôi tính viết về cái sự đời như vậy
tôi ủ nó như tuổi mười ba đã biết thích sờ mó
tôi như con chim có giọng hót khàn vì đau cổ họng
đi tìm những giòng sông để ngơi nghỉ
nhưng tâm hồn vẫn biến động
Sultan (Shah Rais ngoài đời thật) là người có học, nhưng cách xử sự của ông chẳng khác kẻ thất học là mấy. Trước nhất các đứa con ông không được đi học tới nơi tớí chốn. Sultan coi việc doanh thương của tiệm sách như mục đích của đời ông, do đó rất khắc nghiệt với nhân viên khi họ làm ông bị tổn hại ở phần thương mại.
Phải chi mặt trời đừng mọc ở phía Đông xa kia
Mà chui ra từ giữa hai đùi em
Bình minh bùng vỡ
“Chuyện gì thế?”
Người anh hùng vác câu hỏi.
“Chỉ có một đường một.”
Thằng đần đội văn hóa của hắn đi.
Nếu ngay cả những người có học chọn miếng ăn và tiền của hơn nhân phẩm, làm sao có thể chỉ trích những người bà con ít học của tôi?
nếu một ngày
em định nghĩa thời gian bằng ánh sáng
có nghĩa là nắng sẽ tắt rất nhanh
Thành chỉ còn nỗi thơ thôi
Làm gì làm cũng ba hồi lặng nghe
Từ trong dốc thẳm đầu khe
trong sâu tâm tưởng chảy một giòng
xanh thời gian trôi theo những mùa
màng gặt hái lúa thơm trên một
ngày bình yên…
huệ trắng nở nhạt nhòe
hoa rơi mùa xuân câm
nâng tôi ra khỏi vực sâu
white-lily bloom an obscure haze
the fallen flowers of silent spring
lift me out of the abyss
Có khi là nỗi nhớ
cắn rứt ta thật da diết
đại loại như cơn rét run cầm cập choàng qua vai tôi
choàng qua cơ thể người tình trần trụi vô thức
Đêm cong mình quảy búm hồng nhan
Cánh gián oằn nâu lưng quang gánh
Tiếng dế dan díu cỏ tàng
Giới trẻ giờ đây công khai chạy theo thời trang hiện đại và những món vật xa xỉ, điều đó đã được ghi nhận. Những người nào sắp sửa bỏ xứ để đi làm ở nước ngoài cần phải tự mình ôn luyện một cách có phương pháp bằng mọi cách có thể trước khi ra đi, điều đó…
ngoài khung cửa, hiện nắng đã chan hòa, người đàn bà vừa thấy trong giấc ngủ lại, cứ chờn vờn, chả còn rõ ràng nữa, thị cũng bỏ đi, một làn hương tự đâu? thoảng ngang, ánh lên màu xanh, như ngọc; ngồi bật dậy, cách cái ghế đặt trước cửa sổ một mét
Thằng Bờm phe phẩy quạt mo
Con trâu răng rụng ở lò gạch kia
Chí Phèo hềnh hệch ơ kìa
Tiên sư con Nở nằm kia đợi gì?
Như kịch sĩ diễn vở bi hùng rực cháy,
Tâm trí mình rối bung như lũ chim bay vòng,
Như bầy cây thông đen lặng lạ,
Ta bước lên những phiến đá loang ánh huyết chiều.
Và rồi hắn đã chết
khi cánh cửa thế giới khép lại
Trên con đường lát đá cổ lỗ sĩ Champs-Elysées
– Kìa, anh Bằng, phải anh Bằng không?
– Chính hắn. Còn em, phải đúng là em không?
– Nghe như… xạo! Em là ai, nói tên xem.
Trên khung kiếng của chuyến bus về downtown
tối qua
tôi nhìn thấy khuôn mặt mình (cũng không chắc mấy)
Từ khi Sàigòn sụp đổ vào năm 1975, Đảng Cộng Sản đã cai trị bằng bàn tay sắt. Nhưng bị cô lập [do] thời Chiến tranh Lạnh và thiếu một hàng ngũ đối lập có tổ chức – chưa kể mặc cảm tội tỗi của phương Tây về cuộc chiến và cảm tình dành cho Hà Nội của phe tả – khiến ít người muốn để ý tới thành tích tồi tệ về nhân quyền của nước này.
New Comments