Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
tôi đính chánh một bầu trời
tất cả những gì không vĩnh viễn thuộc về tôi
hơi thở. trạm dừng
như ăn ngủ
Ở quanh đây những tấm ảnh cong
To bản và tươi ngon và ngợp thở
Và kéo ta đi trên những thành phố mỏng như tờ giấy
Tiếng khản cổ đòi tự do
Tiếng súng đáp vỡ toang lồng ngực
Lời con sóc thò ra khỏi bọng cây
Lời than vãn cùng loài người
khi chuyển kiếp
đứng trước Phán quan ở tầng sâu địa ngục
hãy lộn ngược túi quần
lỗi mình nếu ai xem tuyết tới đây là xưa gá hẹn
tuyết chỉ bông lung
để mất vào sáng trải
mái nhà cây, chiếc bách gân xanh, bóng câu Tỳ Hải
Còn phải biết kềm cương chả lại, giống như mình cưỡi ngựa vậy. Mình là nài, chả là ngựa. Mình bắt ngựa phi theo ý mình, ngược lại là trật lất. Em biết mà, cái giống ngựa hoang một khi đã thuần, dễ dạy dễ biểu lắm.
tôi ru ngủ tôi
bằng cái lưỡi của người khác
bằng trực giác của người khác
bằng lời ca của người khác
Mỗi buổi sáng ngồi dưới gốc me
Uống cà phê
Chờ mua hàng Imex
(Lá vẫn xanh một màu mộng tưởng
Nên có những buổi như thế này để loại trừ những cái loại nghệ sĩ rởm. Vì nước mình tôi cảm thấy có hai loại là nghệ sĩ và công an là tương đối nhiều nhất thế giới.
Ở đó có một tán lá mùa xuân
che kín nỗi buồn của anh
có những con chim hoàn toàn tự do
con chim câu đứng gục gặc đầu
rúc lên những dị âm
The quiet and submerged
The hollowed void
The received and gathered
In one’s heart
How vast that is
Đâu là một thân phận Việt điển hình? Ông xích-lô ngoài kia chăng? Ông đang nói phét trong cái giảng đường kia?… Nói đến thân phận lớn thì hình ảnh phụ nữ bao giờ cũng ám ảnh, và thân phận phụ nữ Việt là gì?
Ai đem tâm sự cuộn kèn?
Khi tôi vừa mở chiếc tráp
những cuộn kèn cựa mình láo nháo
Cuộc đời mỗi người vẫn cố vượt thoát
Trên chuyến xe dung dịch, đám hoài bão trẻ thơ của tôi động cỡn váng vất, đối đầu với giấc mộng anh hùng, bằng máu người trưởng thành, để giành quyền điều khiển những thủ đoạn vào những chiều hướng vô vọng. Kết quả: tất cả đều thắng.
Ý tưởng triển lãm của tôi đơn giản là kỷ niệm 10 năm ngày mất của bố Hạo. Ngay từ những suy nghĩ đầu tiên, tôi đã biết chắc chắn một trong những tác phẩm sẽ là sắp đặt gồm một ngàn vật thể được làm bằng giấy bản, và có hình dáng của sách từ điển.
Mặc chiếc áo mỏng bằng sa tanh mềm như khói, cô nàng nâng chiếc tẩu, cặp môi son đỏ thắm hé ra, đầu chiếc tẩu lách dần vào, và bị kẹp dần lại như sự co thắt động mạch.
Những anh chàng đánh golf với chiếc tẩu thuốc có một sự liên kết không diễn tả.
những mảng nhớ hình cánh
bẻ cong cong ở đường viền
Mỹ quốc, từng chuyến đi đếm được
năm nào, có ai, làm gì
từng chuyến đi cảm được
Giao thông đại chúng là hình ảnh trong gương của cuộc đời tôi:
đứng ngoài đường, chờ đến lượt mình
dưới cơn nhấp nháy không nắp đậy của những vì sao, gió chui rúc sâu
Không làm sao mà biết được, cái sọ nào hồi còn sống là cái mặt có duyên, cái mặt nào hiền lành chơn chất, cái xương nào là của người lực điền vạm vỡ, xương nào của vóc hạc gầy vai. Chụp vài bô hình kỷ niệm nhe, tôi nói.
Đó là một thứ bài vở hàng tủ quái chiêu độc đắc
của tôi
Tôi phải cài đặt đi cài đặt lại
cài đặt lên cài đặt xuống
dự báo đưa tin
– Hoàng Sa, Trường Sa nắng ráo, sóng êm . . .
Hảo, hảo.
Bàn tiệc dài dường như vô tận với sự lặng im đáng kinh ngạc. Không ai nói một lời nào, tất cả đều chỉ chăm chú nhìn vào chiếc chén trước mắt. Những chiếc chén với đủ hình dạng và chất liệu, cái thủy tinh, cái pha lê, rồi chén vàng chén bạc, chén kim cương đủ hết cả.
New Comments