Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Ngày xưa dân An Nam ta gì cũng cười
Ngày nay dân Việt Nam ta gì cũng chạy
Làm ăn phải chạy
Làm quan phải chạy
cứ nằng nặc bắt phải nhận
lấy “làm ơn đi . . . làm ơn
đi mà . . .” người đàn bà gần như van
xin tôi
Lá thư đề ngày 01.07.2002, một cách tình cờ, đúng 10 năm trước ngày anh tạ thế, chứa đựng một số nhận định của anh về người thật việc thật mà tôi sẽ không công bố, nhưng phần chính là những nhận xét, phê phán thẳng thừng anh dành cho tôi.
Một vòng hoa tang cho một nhà văn vừa qua đời. Tôi nói với tiệm hoa thế.
Họ nhớ tôi. Tôi vẫn đến đặt vòng hoa nơi này, phần lớn để viếng những người viết.
ký ức khi nào bị đánh cắp
để nàng khỏi sống thực sau đêm
mây mưa vần vũ không gian trắng
bằng cọ pha lê vạn sợi mềm
Linh hồn của tờ tạp chí Văn Học là Nguyễn Mộng Giác.
Có lúc có sự thay đổi chủ biên, có lúc có sự thay đổi nhân sự, nhưng tôi nghĩ sự thay đổi đó xảy ra chẳng qua chỉ vì anh Nguyễn Mộng Giác đã không muốn tờ báo là “của riêng” của mình.
Cảm tính nói với tôi rằng thấy người ta không sòng phẳng đến nơi đến chốn: độc giả không biết gì về nhà văn Nguyễn Mộng Giác và những tác phẩm khác của anh. Có phải vì ngoài cái nhãn hải ngoại, nhà văn của chúng ta chẳng kiêm một chức vụ nào khác.
em trong vòng tay anh
dịu êm bật khóc
tháng mười ngạt ngào hương cỏ
ướt phai vết chân còng gió
Buổi tối bật đèn đầu giường, đọc truyện anh viết, nhìn thấy anh dưới một chân dung khác, một người khao khát và suy tôn Tự Do đến chết. Có những điều tha thiết muốn trao đổi với anh thì hỡi ơi, nhớ ra rằng mọi cánh cửa mở trong những trang sách của anh nay đã lạnh lùng khép lại.
Rồi lại biết Giác có giải Văn Bút, nhớ được không phải vì tên sách Bóng thuyền say mà vì tôi cũng có thể có giải năm đó nếu Văn Bút không đòi nạp trình đến năm bản đánh máy trong lúc tôi chỉ có ba bản, và giải Tổng Thống chỉ đòi có chừng ấy mà lại còn nhiều tiền hơn…
Một kịch bản được diễn khá vội
của một ngày trời vẫn chưa kịp tối.
Bằn bặt ai tâm thức đã hoang vu?
Nhưng chuyện tôi muốn bàn hôm nay không phải những thương ghét nhất thời của nhóm này nhóm nọ, mà là cái ưu tư của Giác trong NNCB, và có lẽ gián tiếp hay trực tiếp trong nhiều tác phẩm của anh về một đề tài cao hơn mà một nhà văn nghiêm túc không thể né tránh. Đó là chuyện tử sinh.
Những ngày Chủ nhật tôi thường ngồi ở một quán cà phê hơi xa sở làm, đó là nơi tôi có thể gặp một vài người bạn mới quen và có thể chia sẻ đôi điều về đời sống. Nhưng rồi tôi khám phá ra cũng giống như ở phía nam, những người mới quen đó thật ra cũng chỉ là những người mình tưởng là bạn thôi.
không có sự vỗ mộng bên mạn tuổi
giấc mộng tròn cũng cứ thế lăn đi
… và cứ thế lăn đi còn em góa phụ
Cuối tháng năm. Nắng rực rỡ soi bãi cỏ, ô đậu xe trước garage. Căn nhà vắng lặng. Thật vắng lặng. Tôi bấm vào cái nút chuông kim loại tròn, nhỏ nằm trên một khung cửa hẹp, đè mạnh như mọi lần, cố tưởng tượng là Nguyễn Mộng Giác sẽ ra mở cửa. Không.
Vầng trăng vành vạnh ấy
Bỗng gì co ro đêm
Những ngón tay thức dậy
Dạo trên từng thu em
xin cúi xuống tạ ơn đôi hài nhỏ
như trăng vàng về thắp buổi buồn ta
như lòng gần
ngắn lại những đường xa
Hãy cứ ký nhiều vào
những khế ước lên cung trăng
khi mặt trời mỗi ngày đang vỡ rệu các vụn lửa.
Một lần quả trứng gió cất tiếng gọi cô bé mỗi sáng vẫn đi
nhặt trứng cho bà—“Này em bé, đừng mang tôi đi,
hãy để gà mái mẹ tôi ấp thêm mười ngày…
Tâm “điên” ngay từ khi là sinh viên trường Mỹ thuật. Anh làm nhà trên cây để ở. Gỗ ván, tre nứa, rơm rạ, mỗi chuyến xe bus từ quê ra, Tâm lại ôm theo. Cốt sắt, dây thép, thạch cao, những chất liệu không thể thiếu của dân điêu khắc được Tâm trưng dụng cho công trình của anh…
con đò đêm ngọ nguậy dưới lưng
3 giờ sáng em làm gì ngoài đường
tóc tai phờ phạc phấn son nhàn nhạt
Em muốn nghiêng mình về ngày trước.
Để chiếc lá đừng rơi
Để mắt người xanh mãi
Và người ơi, đừng lạ chính bóng người…
New Comments