Ngày xưa dân An Nam ta gì cũng cười
Ngày nay dân Việt Nam ta gì cũng chạy
Làm ăn phải chạy
Làm quan phải chạy
Đi học mẫu giáo phải chạy
Đi tù phải chạy
Đi tu phải chạy
Đi bệnh viện phải chạy
Nói chung cái gì cũng phải chạy
Chỉ trừ khi
Dự thi marathon
Trong các cuộc tranh tài quốc tế
Người Việt Nam mới không chạy
Nói vậy chứ hiện nay
Người Việt Nam ta lại vẫn đang ráo riết tích cực
Chạy
Để có thể đăng cai tổ chức các cuộc thi quốc tế
Có lẽ người ta hy vọng rằng
Trên sân nhà
Dù ta không chạy
Thì vẫn sẽ có huy chương.
Trên cành cây thường có các loài dương xỉ
Trên mình chó thường có nhiều bò chét
Trên đầu cổ nhân dân bao giờ cũng có nhiều lãnh đạo.
(tặng nhà thơ Chợ Trời)
Thời ta sống bây giờ
Khác quá xa thời cha mẹ ta
Qui đầu anh
Nơi giương cao kiêu hãnh
Phải trùm kín trong chiếc áo mưa
Giống như phụ nữ ở đâu đó trên trái đất này phải luôn luôn trùm mặt
Che kín nắng mặt trời
Cửa mình em
Trong chỗ sâu thẳm nhất
Nào có được để yên
Nó vẫn bị đặt vòng
Phòng thủ sự tấn công
Như những ý nghĩ thầm kín nhất trong đầu
Ta vẫn phải khéo che đậy
Bởi có bao nhiêu người đang rình rập soi mói
Nếu không đặt vòng
Em sẽ có thể có thai
Nếu không biết cách giấu cho thiệt kỹ
Những ý nghĩ
Ta sẽ có chiếc còng
Trên đôi tay
Chỉ thích hái hoa và cầm bút làm thơ
Nhưng chiếc còng trên tay
Nghĩ ra chưa chật chội khó chịu cho bằng
Chiếc huy chương
Anh đã lỡ dại để người ta đeo lủng lẳng trên ngực
Nò làm anh sợ hãi
Nó làm anh cầu an
Ngồi khoanh tay ngó đồng bào mình bị bức hại
Hay đi nhậu để tỏ ra mình khôn ngoan
Thời đại ta đang sống
Sao cái gì cũng phải che phải đây phải giấu diếm
Sao chỗ nào cũng phải phòng thủ
Từ phòng ngủ
Cho tới bạn hữu
Kể cả niềm quý mến và ngưỡng mộ
Dành cho những người không giấu diếm
Dám hiên ngang nói lên sự thật
Những con người hiên ngang hiếm hoi giữa thời đại chúng ta
Lại cũng đang bị người ta chụp mũ
Lại cũng đang bị người ta giấu kín
Trong ngục tù tối tăm
Em thấy chưa
Cõi thiên đường mà chúng ta đang sống
Cái gì cũng bị chụp
Cho dù đó là tội ác hay là sự thánh thiện
Đêm nay là đêm trung thu
Trẻ con đã đi ngủ sớm
Vì không có tiền để mua lồng đèn
Vì đang nằm mơ chiếc bánh trung thu
Nho nhỏ
Chúng đâu biết trong các cửa hàng bán bánh trung thu
Có những chiếc giá hàng bạc triệu
Người ta đã bán hết từ lâu
Cho những người mua để tặng nhau
Đêm nay em hãy tháo vòng
Còn anh sẽ vứt bỏ bao cao su
Chúng ta hãy làm tình
Và sinh ra những đứa con
Để chúng đừng bị ngộp
Trong sự giả dối và sợ hãi
Để chúng đừng bị bưng bít
Tinh trùng khi không tuôn ra ngoài được
Thường bốc mùi rất tanh hôi
Những chiếc bánh để lâu ngày
Thường có nhiều ẩm mốc
Những tư tưởng không nói ra được.
Tù đọng lâu ngày
Ai biết sẽ biến dạng ra sao!
(01-10-12)
.
Tôi đã đọc khá nhiều trang viết của Hoàng Anh. Ngoài những kiến thức,những năng lực của sự hài hước đây là lần đầu tiên những dòng chữ mà anh viết tôi cảm nhận nó chứa đựng những cảm nghiệm của sự bức bối, chua xót cho thân phận con dân Việt.