Người phụ nữ nhà quê khúm núm nộp đơn cho anh cán bộ. Đợi hoài không thấy anh ta ngó ngàng đến tờ đơn, bà mở lời năn nỉ nhưng vẫn không kết quả. Đã được vài người quen dặn dò trước, đến nước này bà biết là không thể nói suông được mà phải biết điều. Bà rón rén rút ra tờ giấy bạc để trên bàn, nhưng anh ta vẫn dửng dưng. Bà đưa thêm tờ nữa, tờ nữa, và cứ thế. Anh cán bộ vẫn bảo rằng anh đang bận, bà phải chờ đợi. Cuối cùng, bà đưa ra cả một xấp tiền. Lần này thì anh cán bộ ôn tồn giải thích: “Bác không nên làm thế, đây là nhiệm vụ của cháu, chẳng qua vì cháu đang bận tí thôi, thế mà bác không chịu nghe cho, cứ theo quấy mãi, khiến cháu mất tập trung chẳng làm được gì cả. Thôi thì nhận cho bác vui lòng, và đừng gây rối nữa nhé, còn hàng đống công việc ấy chứ!” Nói xong anh ta nhanh chóng giải quyết tờ đơn, chỉ mất vài phút là xong.
Trên đường về, bà nghe khát nước khô cổ vì mỏi mồm năn nỉ anh cán bộ lúc nảy, định uống ly trà đá nhưng khi thò tay vào túi thì mới biết mình chẳng còn lại đồng xu nào. Thì đành chịu khát vậy, có sao đâu, nhưng bà vui hớn hở trong lòng vì dầu sao cuối cùng thì cũng lo kịp hồ sơ cho con bà đi dự kỳ thi sắp tới.
Bà cũng cảm thấy thầm cám ơn anh cán bộ thiệt là tốt bụng, hết lòng phục vụ cho dân.
Nhà còn con gà giống, mai mốt này có dịp, sẽ tặng luôn cho anh ta. Ôi những người biết lo cho dân, vì dân, bao giờ nhân dân lại không mến yêu họ.
Ngày xưa, thiệt là xưa . . .
Ở một xứ nọ, có một xóm nọ nằm dưới chân một quả núi lớn, nghe nói núi có nhiều vết nứt, có thể sập trong nay mai, và sẽ đè bẹp những ngôi nhà thô sơ nhỏ bé dưới chân. Khi bị hỏi về sự kiện trên, quan tri huyện địa phương trả lời:
– Tôi chưa nghe nói qua chuyện này vì cấp dưới không báo cáo. Tôi đã chỉ đạo các bộ phận chức năng phải hết sức khẩn trương tìm hiểu vụ việc. Khi có kết quả, phải kịp thời xử lý. Nhưng cũng cần cảnh giác tình trạng người dân quê kém hiểu biết gây hoang mang dư luận.
Một số đoàn đã đến giám sát ngọn núi, các viên quan lại cho rằng ngọn núi vẫn còn trong ngưỡng an toàn, nhân dân không có chuyện gì phải lo lắng. Dân chúng có nhà dưới chân núi nghe vậy mừng lắm, bèn định mổ trâu bò làm thịt đãi các quan nhưng chẳng có vị nào dám ở lại lâu để ăn.
Thời gian sau núi sập, hầu hết các ngôi nhà đều bị đè bẹp, và dĩ nhiên, có vô số người chết. Khi được hỏi, quan tri huyện trả lời:
– Chúng tôi rất lấy làm tiếc về vụ việc, đây có phần là lỗi do người dân quá ỷ lại vào triều đình, không biết tự lo liệu. Chúng tôi đang cho tiến hành điều tra, khi có kết luận chính thức sẽ xử lý thật nghiêm minh theo pháp luật, đảm bảo không để lọt người lọt tội.
Sau một thời gian dài chờ đợi, rồi kết luận vẫn có. Chính vị quan tri huyện là người phải chịu trách nhiệm cao nhất. Ngài phát biểu thẳng thắn trong một phiên họp ở sân đình làng: Tôi xin nhận trách nhiệm về vụ việc đáng tiếc này.
Sau khi nhận trách nhiệm xong, ngài phát động phong trào kiểm điểm phê bình và tự phê bình trong huyện đường. Thời gian sau ngài được thăng lên chức cao hơn ở triều đình. Câu chuyện núi sập rồi cũng dần chìm vào quên lãng, vì người ta còn nhiều chuyện quan trọng đáng lo hơn, như là chuyện giá muối và nước tàu vị yểu sắp sửa tăng cao chẳng hạn.
Ghi chú: Đây là câu chuyện của thời xưa, nhưng nếu dịch ra tiếng Anh tiếng Tây thì phải dùng ở thì hiện tại đơn (the present simple tense) mới đúng văn phạm.
1 Comment
1 Pingbacks »
[…] Con gà giống – Đã là núi thì không thể sập được (DM). Người phụ nữ nhà quê khúm núm nộp đơn cho anh cán bộ. Đợi hoài không […]