tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Người đàn ông đã chết rồi kia mà! Ồ không đâu! Sao lại chết một cách dễ dàng và … thuận tiện như vậy được! Cho hắn sống lại đi chứ! Để làm gì? Bạn hỏi. Thì để cho truyện được tiếp tục, và biết đâu. Tình Yêu lại có được một cơ may…
Rồi ngày sau [sau cái ngày hôm ấy]
Tôi tóm gom hết sở hữu của mình
Bỏ gọn vào chai cách nhiệt thủy tinh
Bỏ ra đi, một hành trình rất nhẹ ….
người đàn bà việt nam
ở mỹ sáu năm
(như chưa từng ở)
không thể nói trọn một câu tiếng anh
chỉ yes/no hoặc bẻn lẻn cười trừ
cùng người bán hàng ở tiệm goodwill và chợ lucky phía sau lưng nhà
Hắn có cảm giác chị chủ quán đang nhìn hắn với ánh mắt của một bà nội trợ giỏi đang quan sát con vịt quay treo lủng lẳng trên móc ở một cửa tiệm bán thực phẩm. Một lát sau, chị nói:
“Tui thấy anh đâu có sao đâu. Anh coi cũng ra vẻ… đàn ông lắm chớ!”
Hắn đâm ra thích bà chủ quán có lối ăn nói… độc đáo này. Hắn trả lời, vẻ đùa cợt:
“Cám ơn chị. Tôi đã lo rằng chị cho tôi có vẻ… đàn bà.”
Nàng cực kỳ xinh đẹp và cực kỳ tài hoa. Nàng đẹp… chết người và viết văn hay… chết người. Nàng tên Kim Nga, con ngỗng vàng. Con ngỗng vàng đẻ trứng vàng, những tác phẩm văn chương tròn trĩnh, bóng loáng và rực rỡ như vàng. Nàng viết về tình yêu, và chỉ tình yêu mà thôi.
Nếu phải phân biệt hai loại tự sự tiểu thuyết và tự sự hồi ký, thì Đại Học Máu của Hà Thúc Sinh, Câu Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Đình Tấn và cả Những Ngày Thơ Ấu của Nguyên Hồng đều thuộc tự sự hồi ký, viết là để kể cái gì; còn Đêm Oakland Và Những Truyện Khác của Phùng Nguyễn có thể xếp vào loại tự sự tiểu thuyết, sử-dụng cái Tôi cho mục đích tiểu thuyết. Tiểu thuyết hóa cái Tôi, tiểu thuyết đời sống và con người tác giả;
Khuya nghe tiếng thở đàn bà
con khôn nín khóc thương cha lở bồi
Khuya từ sáng tới khuya rồi
ra ràng buộc mỗi mình tôi buộc ràng
Có lần tôi buồn rầu bảo nàng có lẽ phải cần đến một con chim gõ kiến với chiếc mỏ nhọn và cứng như sắt để làm thủng lớp vỏ phòng thủ của nàng. Nàng bảo là nàng không thích tôi có những ý nghĩ điên khùng như vậy. Hơn nữa, việc tôi đề cập đến chim gõ kiến làm nàng không yên tâm. Có một con chim gõ kiến đã xuất hiện vài hôm trước ở khu vườn sau của nhà nàng, gõ lộc cộc vào gốc cây sồi một cách chăm chỉ.
Đó là một cách gián tiếp xác nhận một văn tài. Hơn thế nữa, xác nhận một niềm hy vọng khá phức tạp (giống y như sự phức tạp trong cách lý giải truyện Vàng Tháp Hời trong truyện của Phùng Nguyễn). Hy vọng rằng thế hệ những nhà văn như tác giả “Tháp Ký Ức” thực hiện được một công việc mà những người thuộc thế hệ trước, do nhiều nguyên nhân, chưa thực hiện được: nhìn lại quá khứ, một cách thiết tha nhưng trầm tĩnh, để rút một bài học cho tương lai.
Đừng chờ đợi nơi Phùng Nguyễn những cái u uất, sống sượng của suy tưởng; cái cấm kỵ dục tính của hành động; cái nôn mửa hôi thối của những xác chết được vực dậy từ một đáy mồ quá khứ. Cái đẹp, theo ý nghĩa của văn chương, tràn ngập trên những trang chữ của anh.
Chàng thật là vô tình. Mùa Đông đã thật sự đi qua mà chàng đâu có hay. Khi chàng dọn đến khu apartment hai phòng này thì trời đã vào Thu. Những chiếc lá trên cành lê hoa đã trở màu và bắt đầu rơi rụng. Suốt mùa Đông, chàng đã quá quen thuộc với những cành lê hoa trơ trụi in hình trên nền trời xám xịt. Chàng cũng xám xịt và trơ trụi suốt mùa Đông…
Thường thường những gì mà Tường Vi “thấy phảng phất” hình ảnh của tôi trong đó là những điều được mang vào truyện như là “điểm quy chiếu” hơn là một nỗ lực tự khai báo. Quá khứ đối với tôi là một tài sản không còn sinh sôi nảy nở trừ phi chúng được sử dụng như là một món đầu tư cho tương lai. Tôi sử dụng “quá khứ” trong tinh thần đó.
nhắm mắt. và nghe thinh lặng thì thào
với tầm hiện tại
bêu, thảm hại một biển. ước vọng cô đơn
mở mắt. ngậm ngùi
hiện đại khập khiễng. bức tử môi sinh
tiếng của mây xanh. hay điệp trùng ẩn dụ. chốn lãng du rơi thỏm. đợi phục hưng
cái máy mắt. lìa cương thường. đắm trầm vực lũng sâu.
Ba kỵ binh dùng cái đầu của một người đàn bà da đỏ để chơi mã cầu. Lần đầu tôi nằm mơ thấy cảnh đó, tôi tưởng nó chỉ là sản phẩm từ sự giận dữ và trí tưởng tượng của tôi. Nhưng kể từ đó, tôi đọc thấy những câu chuyện tàn ác giống vậy đã thật sự xảy ra hồi xưa ở miền Tây. Và còn ghê hơn nữa, những việc tàn bạo đó hiện đang xảy ra ở những nơi như El Salvador ngày nay.
đẽo, đục một cách kiên trì
cái xã hội mà chúng ta đang ngẩn người trên từng thước tấc lề đường vô cảm
khi những con dân da vàng
đã bị bỏ đói ý thức
từ thời bao cấp.
Nhà sưu tập hỏi: “Ông bán tấm này bao nhiêu?”
Tôi hỏi lại: “Ông muốn mua nó vào thời điểm nào?”
Nhà sưu tập nói: “Ngay sau khi bức tranh hoàn tất.”
Tôi nói: “Tôi chỉ bán nó vào thời điểm năm mươi năm sau.”
buổi sáng sáo nhồng
thiếu nữ
những cái nguýt lườm
sinh sự chuyến xe buýt thành đô
lờ mờ đầu óc chật hẹp
thèm một chút nắng trong
Những kẻ ăn thịt người thích nhắm tim và óc, họ không thèm chỗ thịt đùi mềm và cỗ lòng thừa. Những kẻ ăn thịt người thích ăn những bộ phận có thể truyền cho họ những đức tính họ ngưỡng mộ nơi nạn nhân.
mà em không bước
như đang tập viết
đang tập nâng cốc vang Paris
đừng đi đường Hùng Vương nhiều ổ gà
em sợ đôi dép trắng
không ATM
anh không thương em à
Nhưng đứa con trai sẽ làm gì với cái xác cha nó? Nó không thể tái chế hay quăng vào sọt rác hay thùng chất thải làm phân trộn. Và nó cũng không muốn đeo vào cổ như món trang sức hay treo ở kính chiếu hậu như vòng lưới đan để bắt giấc mơ (1).
Teresa chủ trương không ban phát thuốc giảm đau cho những người bệnh đau đớn hay sắp chết là vì theo bà, “sự đau đớn là một món quà của Chúa” và “đau đớn sẽ đưa họ đến gần Chúa hơn”. Cố học giả Christopher Hitchen kể lại trong một cuộc phỏng vấn bà đã nói với ông rằng “Có một cái gì đó tuyệt vời khi nhìn thấy những người nghèo khổ chấp nhận số phận của họ và trải qua đau đớn giống như Chúa Giê-Su đã trải qua. Thế giới nầy sẽ trở thành tốt đẹp hơn từ nỗi đớn đau của họ.”
ba giây sau
ánh sáng đỏ trên đầu điện thoại
nhấp nháy
biết nam đang gửi tin nhắn
tôi cột chặt dây giày / sẵn sàng hệt tay
Người, tâm trí mở đến vô cùng, thâu nạp
toàn thể vũ trụ thành từng chương mạch lạc
và hướng dẫn con đường cho bao kẻ khác.
Nhưng…!
Có gì trong an lạc
mà chúng ta đi tìm
Trên gác lửng, thế giới của cậu bé tràn xuống, ở các bậc thang, dưới sàn nhà: những sách và sách. Tất nhiên là sách của cậu bé: Đô-rê-mon, Dũng sĩ Hesman, Siêu quậy Teppy, Astroboy… Cậu bé chỉ mua sách và đất sét, thứ chất dẻo duy nhất cậu bé ưa
Đứa bé kéo lê con diều trên cát. Nhìn ra đường chạm giữa nước và mây, nó thì thầm vào lỗ rốn mặt trời một niềm bí mật, như cách người ta thường trút điều bí mật mình vào cái lỗ, rồi lấp lại bằng đất.
Để tuân thủ việc chống phá rừng, tôi chui về căn phòng tầng áp mái và trồng rừng trên mái nhà. Tôi trở thành kẻ ẩn nấp và âm mưu. Trên tất cả các bức tường nhà tôi bỗng đầy những bức tranh mô tả việc kết nạp Đảng. Từ kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ đến kết nạp tại các nhà máy, nông trường hoặc trong hầm mỏ… Cảm giác mình bị kết nạp vào một cái gì đó thật kinh khủng, tôi ớn lạnh toàn thân
New Comments