tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Những nhà luân lý đã từng nói đến những truyện của Sagan thời hậu chiến vô luân, mà có ai nhớ đến rằng, chính đời sống vô luân … cảnh đề cao thú vui xác thịt đã có trong tác phẩm Khái Hưng từ thời tiền chiến ở Việt Nam …. [T]ôi vẫn tự hỏi: vì sao giữa lúc bước chân vào cuộc tranh đấu cách mạng mà Khái Hưng lại viết được Băn khoăn? Không hề có ảnh hưởng giữa đời sống và tư tưởng tác giả với tác phẩm sao?
Tôi thấy thật gần vô số những con mắt đang ngắm chúng trong tôi như trong gương; …. Tôi thấy những sa mạc trên vòng cung xích đạo và trong từng sa mạc là những hạt cát; tôi thấy … mỗi mẫu tự trên mỗi trang sách (hồi nhỏ, tôi thường lấy làm lạ là những mẫu tự của quyển sách đóng không bao giờ bị lộn nhào hay lạc mất qua đêm)
Thời các Sa Hoàng, người dân không có cái gì, vì tất cả đều thuộc về triều đình. Thời Cộng sản, nhà nước và Đảng giàu mạnh, nhưng dân thì hoàn toàn vô sản. Trong khi thời Cộng Hoà ngày nay, cái gì cũng có, nhưng dân không có tiền mua
Hỡi vô vạn trái tim trốn khỏi ô ngục
vỗ đập đáy lòng cạn bám nặng những vì sao phù du bật tắt
hy vọng lịm nở nổ bùng nô đùa trong đám đông chật chội
Một ngày buốt vùng do dự. Ta phải trổ hết sợi lông sóng sầu đau
Ngày 21 tháng Tám 1955, một tuần san văn học ở Warsaw, tờ Nowa Kultura, đăng tải một bài thơ dài và cay đắng của một nhà thơ CS Ba Lan, Adam Wazyk, mang tựa đề “Bài Thơ Cho Người Trưởng Thành”. Nhà thơ Wazyk, trong suốt cuộc đời của ông kể từ lúc bắt đầu khôn lớn, đã tận tụy phục vụ cho lý tưởng CS. Bỗng nhiên, ông sáng tác và gởi đăng bài thơ nói trên như một bản tuyên chiến gởi đến chế độ.
Tại sao tôi phải chống lại tôi? Tại sao tôi phải đổi tên? Tại sao tôi phải phủi bỏ tôi? Tại sao tôi phải xoá sạch ba năm lính tráng? Tại sao tôi phải ngồi trả lời những câu hỏi đại loại như: “Anh là ai? Từ đâu tới? Tổng thống Mỹ hiện nay tên gì? Vì sao anh muốn trở thành công dân xứ này? Tại sao ông không chịu đi làm mà hưởng trợ cấp bệnh tâm thần?
Bến xe của những chất đống bao tải củ nâu đã dời đi, chiều kín miệng, cánh dơi.
Mưa rây tam giác chóp mái, đường dây thép trổ ngang xương
cách tân hiện đại từng khoảnh chỗ trú
bất động sáng tạo khuôn mặt tù đày hiện thực
bia mộ ngôn ngữ lộn ngược cứu rỗi niềm tin
dấu hỏi âm hồn trong ngọn đèn ảo giác
làm sao để vượt qua khỏi đường chân trời bị gãy khúc
Đúng là Dương Nghiễm Mậu, độc lập một trời riêng, tách biệt một đường riêng, phản chiếu trong văn viết và trong một tấm hình nổi tiếng độc đáo của Trần Cao Lĩnh, Mậu nhắm mắt mỉm cười dưới một mặt kim đồng hồ kim phút kim giờ cùng ngộ nghĩnh rớt xuống.
Theo nguồn tin Việt Báo ngày 3 tháng 8 năm 2016, Nhà văn Dương Nghiễm Mậu đã qua đời vào lúc 8 giờ 35 tối, giờ Việt Nam, ngày 2 tháng 8 năm 2016 (nhằm ngày 30 tháng 6 năm Bính Thân) tại Sài Gòn, hưởng thọ 81 tuổi.
[C]húng tôi vào một căn nhà (được chọn cho du khách thăm). Đồ đạc, bếp núc sơ sài gần như không có gì, người đàn bà nét mặt thản nhiên … không nói, không cười, đang đứng cạnh cái bếp giữa nhà …. Một đứa bé … ngước đôi mắt như hai viên ngọc đen … nhìn chiếc đĩa giấy để trên mặt cái bàn gỗ tạp giữa nhà ngoài, trên đĩa có ghi chữ Donation.
Sự trừng phạt lại đang đến. Trên trang giấy, các dòng chữ lại đến, nhưng lần nầy lại là : Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn / Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn, rồi lại nguệch ngoạc : Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn…
Những đứa trẻ lưu lạc bay về dưới một cánh đồng cỏ
giọng nói suy nhược của ánh trăng chảy xuống mặt hồ
những con thuyền lướt đi trong mây
và cánh buồm căng lên từ ngọn cây đầy tiếng hư linh
Khi Bert hết hạn công tác phải trở về Mỹ, tôi đang dịch những trang cuối cùng của cuốn sách. Bị lôi cuốn vào không khí mê hoặc của cuốn truyện, tôi tiễn anh nhưng không buồn lắm. Vả lại, giữa Bert và tôi có những khác biệt, đặc biệt về cái nhìn đối với cuộc chiến lúc bấy giờ. Bert thuộc lớp người chống lại việc Mỹ tham chiến ở Việt Nam.
Chuyện đi tàu chỉ đơn giản thế sao, chỉ việc dịch chuyển từ nơi này qua nơi khác? Suy nghĩ và cuộc sống của các cá nhân có quan hệ gì? Ai sẽ cho mình một định nghĩa…? Thử duỗi chân dài cho đỡ mệt, quay một vòng vẫn trống không…có lẽ cuộc đời mình phải do mình định đoạt, chứ chẳng thể nhờ vào ai khác, kể cả cuộc ra đi này.
Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù
những bóng đèn nê ông cúi đầu câm lặng
cơn mưa không thể ướt át mãi buổi chiều tháng bảy
dụ dỗ về một tia sáng lóe nở
giấc chiêm bao mồ côi
hơi thở
như những đứa trẻ thành phố ngày loạn lạc
dắt díu nhau đi tìm ý nghĩa cuộc hành trình…
Ai cũng muốn làm tổng thống, bởi vì tổng thống là ông trùm. Ai cũng muốn làm người phục vụ, bởi vì, cũng như họ, tên đầy tớ mơ tưởng tới việc hạ sát ông trùm. Ai cũng muốn làm thằng con trai, bởi vì chính hắn là người đã xuống tay giết ông trùm trong vở kịch. Đây chính là nhân vật có cái tên được đổi thành Espejo.
11 giờ 30
bấm nút chiếc nồi điện
nghe từng hạt gạo trở mình đổ mồ hôi
nhắm đến bầy bụi đang vần vũ từ vạt nắng phía khe rèm cửa sổ
như có ai gọi tên mình ở một nơi nào đó
rất xa
Khi về già
Họa sĩ vẽ ngọn núi từ gợi ý chiếc áo mưa màu xanh cô con gái trút bỏ sau yên xe đạp
Những mảng màu phủ trùm lên hình khối mô phỏng
Hiển thị một ngọn núi sừng sững
Họa sĩ chấm phá thêm vài cái cây nho nhỏ
Để gia tăng cảm giác chân thực của chủ đề
Tôi đã nhìn thấy biển cả trù phú bao quanh quần đảo, dưới lòng biển … thấy đầy những chuối lá, táo, khế, hồng xiêm, na, mãng cầu, xoài, rồi là những con tôm hùm to bự chảng đang bốc mùi thơm ngào ngạt mời gọi quyến rũ không chừa một cái mũi nào, ngay đó là một mê cung đang được xây dựng lại (chính là Havana đấy) …
bây giờ là ngày biển bơi qua từng
buồm mây hình cá
nuốt trôi mất tăm.
rồi ném trả tôi vào cơn ác
mộng. đêm.
bật dậy. một hòn lửa đỏ lăn ra từ óc.
Những người thuộc thành phần thấp kém, phải bò lội dưới đáy, đứng bên lề xã hội Mỹ mong đợi một phép màu. Họ ăn đủ loại thức phẩm khác nhau, tin vào thượng đế khác nhau, trải nghiệm khác nhau, mùi vị khác nhau, điển hình là tôi đây. Nhưng vui, buồn, lo âu, sợ hãi thì chắc là giống nhau. Di dân, tị nạn, chuyển di, ly hương, lưu vong, chạy loạn… từ ngữ nào nghe cũng
Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.
…. Anh trông thấy cô gái nhỏ mặc chiếc váy xẻ ngực thật sâu, đang đứng khoanh tay. Romero tiến lại gần và chạm nhẹ vào phía sau cổ của cô. “Một cô gái trẻ như cô em thì không nên đi một mình,” anh vừa nói vừa mỉm cười. “Sao mình không đi dạo ngoài vườn kia để anh được nhìn rõ bộ móng tay xinh đẹp của em coi nào! Em tự sơn lấy hả? Thật là ấn tượng quá!”
New Comments