Category: Thơ
trang lọ lem
tôi đứng êm ru nghe bà rù
buổi chiều tăn tăn lên mặt cứng
của da. và một lỗ đồng xu
điện vừa mới cúp trăng nhảy đựng
Một Người Chết Yên Lặng Mầu Hồng
người ngã xuống, chết, áo mầu hồng
bàn tay vẫn cố đưa ra, muốn nắm người
ngón tay quắp lại giữ lấy niềm đau
người đi qua người, không ngó lại
Ô đề
một tập hợp thở, băng ngang, bất chợt, chẳng toan định sau trước
cứ thoát đi, gã nhà ga mòn răng cưa quá khứ
bác trạm vé đào ngũ, mở toang
những nàng ngõ về hay ngã rẽ, hành lang thương tích, trạm xá
Bắt đầu mộng du
Người phụ nữ áo chùng trắng bước ra từ những bụi trường xuân
bà ta bắt đầu kể về những đốm máu cháy khét ở Marathon Boston
khi đó tôi đang đọc Biên niên ký của mưa
Tôi đã nghe
Tôi đã nghe!
Đôi mèo làm tình trên mái tôn mục
Trong một đêm mưa
Lũ cú nham nhở giọng cười mồ mả
Cái chết của một hoa hậu bán thân ngàn đô
Con đĩ yêu nghề
chị ơi em biết
em chỉ là một con kỹ nữ
nói mẹ nó ra em là con điếm rẻ tiền
em biết em là một con nhện
Tru yêu
anh có thể chẻ đôi tình yêu
một nửa cho em một nửa cho người đàn bà khác
cũng có thể chẻ ba, tư, năm, bảy, chín . . .
cho bất cứ người đàn bà nào đi qua trong đời
giữa vòm trời của tuổi
có khi mái tóc nhanh hơn gió
bay trong đầu nối ký ức rời
phất phới giữa vòm trời của tuổi
đến một ngày đất hứng mưa rơi
Diện mạo đêm, tháng tám ♦ Cho một phóng tác ♦ Trò chơi lắp ghép
Tháng tám viết tuồng về lũ siêu nhân
múa
đường quyền bạc nhược
hể hả cười
Cứ ngủ yên đi
khi giọt nước mắt chưa kịp mọc mầm đã yên ngủ trên vai
lời mị ngôn ru êm trăm triệu tế bào đang hoại tử
nụ cười nở ra trên đôi môi cuộc sống chưa bao giờ là an ổn
kệ
trong khoảng trời mù di căn
phổi thở bằng tâm đá xỉn
con trăng bay chớp một lằn
rồi lấn qua ngày tuyên án
bị giẫm nát bởi bò và người
những lợi ích nhập cảnh lậu từ cánh rừng phía bắc mập mờ cột mốc
phùng mang trợn mắt thổi phồng cái lăng kính phồn thịnh
trước cặp mắt thán phục của đám vệ hè xi măng cốt tre
tiểu thuyết đen
vạn tuế và vạn tuệ
hai tay hai nhánh huệ
vào chùa quốc doanh thuê
bị đảng buộc trốn thuế
Dọn bàn
những cái tên sính chữ dài lòng nhòng như con bún lòi qua lỗ mũi
được ngắt bẻ bằng dăm bảy bí danh
bài nói chuyện tràng giang đại hải
Tôi đã định ♦ Màu sắc hôm nay
Màu sắc hôm nay là màu đen
Vì tôi đã thấy sợi lông em
Tinh nghịch rụng ra trên vải trắng
Tôi hát nghiêm trang một nỗi thèm
Giấu nhẹm
dạo nầy lắm lúc hát nghêu ngao
như người mất trí
câu thơ tình bất chợt
bỏ quên thân phận mình chốn phố đông
Chân trời rỗng
Bầu trời rộng lượng mây ngàn trôi đi. Hơi thở tôi nhịp bồng bềnh đôi chân năm ngón hồng xanh cỏ lụa. Tôi vút nàng lên múa một vòng tròn lửa tung cao không ra khỏi vòm lưới u mê.
Nằm nghiêng
Công chúa không lấy chồng cầm gậy vụt vào giấc mơ lõa thể
Người ăn mày nhe răng cười
Yêu theo kiểu hoàng gia
Lọ lem góc phố hững hờ ghếch chân lên ghế
Cơn mộng trưa ở Hawthorne
thị thản nhiên để tai lắng nghe
đưa mắt ngó lũ mối
mọt
đục khoét khuôn mặt tôi
Buổi sáng, chảy vệt cafe ♦ Viết trong một đêm rời
hắn tơ tưởng trong cái vệt cafe đổ xuống
chảy dài tựa như hình hài của cái móng lợn
cái màu da vàng bị nám thui trên lửa
chưa chín tới
nam mô biệt trú Điếu Cày
đạo pháp và chuyên chính vô sản có duyên gì với nhau?
xá tội vong nhân
tay tuyên huấn thất thời đi nói pháp

New Comments