Category: Thơ
rã đông tiếng gọi
người muốn duy trì địa vị độc tôn trên những vỉ thuốc thần thoại
bọn sóng mông lung oằn mình trong muối xót
cúi gập cõng thị trấn đỏ hỏn lên vai
vài cánh cửa cựa mình dưới cổ tay thế kỷ
tháng 8, 2021 ở Sàigon ♦ 2012 cho đến nay
Sàigon bị khoá trái
khoá trái biển đông khoá trái mặt nổi khoá trái phần chìm
khoá trái ngôn ngữ khoá trái sự thực
khoá trái những xác chết khoá trái cả đám tang
THƯ GỞI CON TRAI NHÂN NGÀY TỰU TRƯỜNG
Khi con đọc bài thơ của Wallace Stevens, đọc lại nhiều lần, sẽ đến một lúc con cảm thấy chính con là nhân vật trong bài ấy, người đọc hôm nay của bài thơ là người đọc cuốn sách trong bài thơ ấy, trong căn nhà ấy, trong một mùa hè trên một xứ sở. Vào giây phút khi con nhận ra điều này, con đã chạm tay vào cánh cửa của căn nhà … [và] sẽ đẩy cửa để đi vào sự toàn hảo của thế giới.
rảnh rỗi
lửa cháy hồ dế
nóng lạnh. ôi
ngọn cờ dân chủ bị kiện ra tòa
kẻ quỳ gối vẫn quỳ
thiên hạ tán loạn
THƠ BA DÒNG: CHÁY CẢ MÀNG TRINH | THƠ BA DÒNG: ĐIỂM G CỦA THƠ
Khi hai phần hạ thể đụng vào nhau
Ngọn núi nghiêng mình tránh
Một chiếc lá rơi
Gương Mặt
bạn tôi nói rằng đây là chiến tranh
tuy không bom rơi đạn lạc
nhưng con người có thể ngồi ăn cơm
và nghe trong thinh lặng
linh hồn của mình nhiễm chì
chép một trang hờ
Chúng ta thở độc khí của nghi ngờ
không còn tin vào đường dẫn ống lương tâm
cái ác thông đồng đã phá vỡ mọi giá trị nhân tình
giá như còn nhân tình
Những Viên Đạn Biết Khóc
Bây giờ là tháng Tám
Năm đó là tháng Tư
Tháng nào thì cũng thế
Lịch sử sang trang thường không chọn tháng ngày
chùm thơ cách ly
chạy như con kiến lòng vòng
chạy qua chạy lại lòng mong muốn gì
quê hương không có bánh mì
khế chua khế ngọt. nhị tỳ quảng đông
“Thế nào mới thật là một câu thơ?”
Nhà trên đường số 9
Buổi sáng có mùi hoa hồng.*
Bữa tối tháng sáu còn năm người phụ nữ
Nói chuyện đến khuya
rơm. và mùa ứng dụng.
Khi sự đố kỵ cắm cờ khô lâu trên núi
chúng ta cùng nhau đạo tặc
những lóng xương đợi chờ giải giao
sự thông thái tọc mạch vào đời tư
Bài thơ Afghanistan
Tôi ngồi trước màn hình ti vi nhấp nháy
Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của tổng thống Joe Biden
Tuyên bố về Afghanistan, rút quân, sự tháo chạy
ngụy tín với chính mình | ngày mở mắt chiêm bao
hổ thẹn ta khoác áo văn chương dán nhãn mác đen màu địa ngục
ta vờ vĩnh để rồi ngụy tín đúng nghĩa với chính mình
ta thần thánh hóa chuyện cứu rỗi thơ ta điên rồ trôi bập bềnh trên dòng sông máu
cơn mơ chơi ván bài tình ái
chơi trò trí trá
thầm truyền câu phù chú làm mờ hai mắt
để khiến cái đầu tôi nặng nề như đội một khối sắt
nhưng tai tôi vẫn nghe dù không thính
Liên sô 1991.II
Đánh thuế nhà thơ như thể một nhà buôn
và canh giữ hơn nhiều lần thế nữa
hơi thở của ông được đếm chính xác từng giây
Ngày Qua
Ngày qua, trên mảnh đất còn da lông mọc
chồi đà nảy cây
nhưng cây còn vương khói súng bốn, năm thập niên
còn phủ bụi đường BOT đen đúa
ngụy tín với chính mình
thâm căn nỗi hận thù trào ra khỏi não
mấp máy khẽ môi phơi nhiễm cường độ bức bối lồng ngực
muốn vò nát con chữ đớn hèn mang khuôn mặt sợ hãi
co quắp trên giấy thèm được bức tử
tuổi hai mươi
ở cát tường những ngày làm thầy giáo
tu hú kêu rộn rã mùa chà là
tuổi hai mươi bắt đầu tập nói xạo
chiều ngó lung lên đỉnh ngọn núi bà
phơi nhiễm sắc thể
cái tiễn biệt biếng tiếng
dung môi cho những gì xảy ra bên trong chiếc móc thời gian nghiêng 6 độ
“bỏ thuốc lá như tự tay bức tử người thân”
nàng trịch thượng ươm ý tưởng dọn mình cai hắn
vẽ trong ba khổ thơ và các tiểu phẩm tấm gương, căn phòng, cái chuông
Hãy lắng nghe tiếng chuông ngân trong một giờ
ém âm thanh cho nhỏ lại
để nó chỉ ngân nga trong đầu
ém cho nhỏ hơn nữa
để nó chỉ âm vang trong mơ
ý tưởng bông phèn hiện thực
quán tưởng hình thù loài người và giọng nói xanh xao niềm thương khó cùng phi thường hoang tưởng hòa tan
ý niệm những bước chân mộng du chạm cửa thiên đường
hai tay với không biết bấu víu vào đâu
ngỡ ngàng chăng bồng bềnh thượng đế!
36 bài tụng ca nhục cảm
Nàng chổng mông lên
những thế giới đã lụi tàn bỗng thức dậy
và trong cơn hoảng loạn, cả thần linh cũng bưng mặt khóc
nỗi xa rời mặt đất
TƯỢNG | BÈ CAO
Tình cờ gặp anh chàng cụt một chân hát rong
Cười như trẻ thơ, khóc như quỷ đói
lạnh xương vai và buốt xương sườn
Anh quẳng cho ta câu hát có đờm
BOLERO
hơn bốn mươi năm rồi đó
đàn lên lấy nhịp bá vai
bá vai chiều bá vai bạn
hát bóng gầy hát bóng phai
KHUYA Ở NGẢ NĂM GÒ VẤP
Vẫn một mình ngồi đây nhớ bạn
Vẫn hình dung Nhan ngồi kề bên
Vẫn giọng nói vang xa và ấm
Vẫn niềm khuya thơ ngấm trời quen

New Comments