Category: Sáng Tác
Tôi sống nơi đây rất cô đơn
Họ liên tục đào và rạch nát cơ thể để nhìn. Họ đào như thể có một kênh, một con sông trong người. Họ lén lút chạy ra khỏi phòng họp và rạch một đường trên bắp tay rồi trở lại công việc. Họ trốn chồng trốn vợ vào toilet để chấm mút trên vết lở đó. Họ lẩn vào góc khuất mọi lúc mọi nơi khi lên cơn thèm rọc da rồi thư thái hoà nhập đám đông.
mạ khi mô
cũng lận chai dầu nhị
thiên đường vô túi áo
của con bảo khi mô
mệt trong người nhớ hít
vài hơi sẽ khỏe liền
KHÔNG ĐỀ I
Nhảy qua một giấc mộng:
Nhảy qua một bầu trời
Giấc mộng thì nửa vời
Bầu trời thì lộn ngược
HŨNG LỐC
Sáng tinh mơ, M’dam Kathy vào phòng tôi, bảo Freetown yêu cầu bọn ex-pat y sĩ không biên giới chúng tôi triệt thoái. Phải đi ngay, nếu không phi trường Kenema có thể bị chiếm nội nhật ngày hôm nay. Rên hừ hừ, tôi hỏi «…còn bệnh nhân?” M’dam Kathy lạnh lùng « Để cho Trời định!»
Thức uẩn tháng Tư
Cái chớp mắt cuối cùng bị mê hoặc trong cuộc tìm kiếm
nơi đám mây đang hồi tĩnh toạ
những ngón chân tràn lên khuôn mặt hàng cây u tối
mở dần ra sự câm lặng của mùa Hè
1 & 2
Tôi ngồi đây bên biển nghe tình reo gió réo
Trưa thẫm sóng xanh
đẩy hết mong manh vào mắt tôi hai lần khúc xạ
Xòe bung bàn tay cho những ngón sầu đua nhau đội nắng
Con Gấu Trèo Qua Ngọn Núi [1]
Fiona vẫn luôn ghi chép đủ mọi thứ …. Những mẩu giấy nhắc việc mới đây lại khác hẳn. Dán đầy trên ngăn kéo bếp – “dao, kéo, khăn lau chén bát.” Chẳng nhẽ Fiona không thể mở ngăn kéo xem có những gì bên trong ư?
Con lươn
Nhìn cặp mông trắng nhợt nhạt đang hớ hênh của shayla tôi khẽ khàng đặt môi mình lên thì giật nẩy người cặp mông shayla nóng như thể bị lửa nung tôi cho tay kéo mép váy đậy cặp mông lại tôi cứ nửa tin nửa ngờ shayla đang chết thật
Làm thế nào để giết một con bọ?
Đông cứng và tan rữa. Hai trạng thái cùng lúc diễn ra và hắn cảm nhận một hậu quả, acid ứa ra đầy dạ dày và trào ngược thực quản. Đông cứng toàn thân và linh hồn. Tan rữa cũng toàn thân và linh hồn. Hắn không biết phải làm gì. Thằng kia, mày làm gì tao? Thằng kia bảo, tao bắt mày. Thằng kia không phải chỉ có một đứa. Bọn chúng lúc nào cũng đông.
Những gì ở ngoài căn phòng…
tất cả những gì ngoài căn phỏng chúng ta
như chừng không có thật
cho đến ngày căn bệnh sởi rơi vào con cháu chúng ta
chiếc dùi cui đánh thẳng vào mặt chúng ta
appassionata
the hours to stay back and look out the empty window:
out on the blue water, where i am, day and night adrift
Thơ dặn riêng
Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.
Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.
Sau khi tan vào những gì xa lạ
anh thấy gương mặt mình trên vách tường câm.
giải mã khái niệm
vút cong tia hồng ngoại khi cái nhìn chớp mắt
mùa lá xanh âm bản để được tưởng niệm
những đôi cánh non tơ tượng hình khát vọng
hạt cỏ dại nảy mầm nứt vỡ nguyên tố bóng đêm
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 43
Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống…
Xích đu tự do
Hắn đánh đu với cuộc đời một ngày
Hắn đánh đu với cuộc đời một tháng
Hắn đánh đu với cuộc đời một năm
Rồi hắn
Đánh đu với tương lai
Chữ
Với tôi. chúng không hề báo trước
bất kì điều gì. chuyện (chữ) chúng
đến với tôi hay không? sớm. muộn!
hoàn toàn tùy thuộc vào việc bận
NHÀ
“Ai cũng cần một mái nhà.” Anh nói lớn. Quá nhiều người đã ngán ngẩm khi anh nói mãi một câu như vậy. Họ coi anh đã yêu gia đình mình tới mức lẩm cẩm. Và anh thì vẫn tiếp tục nói mỗi khi cao hứng. Đây không còn là những câu nói cửa miệng đơn thuần nữa, đấy như một đức tin của một con chiên mộ đạo.
đặt lại
họ đặt lại đúng vị trí những chiếc ghế chẳng biết nói tiếng người
các con vụ đang quay tít dưới chân cô bé thắt bím nơ vàng các
Xa lắc xa lơ
Người bước lên con đường nói mớ cùng hàng cây
luyên thuyên kể hàng ngàn lời đau đớn
có vạt tóc bò đi trên mặt đất xõa tung
hồi tưởng lại một lời hứa len lỏi trong ngách đêm đã khép
RA ĐI
Tôi bắt đầu phết màu đỏ lên bố. Mẹ tôi nói rằng tranh của tôi lúc nào cũng đỏ lòm màu máu.
“Đầy chết chóc.” Bà nói.
Tôi bế tôi để lên manh chiếu cói. Tôi thấy ớn lạnh khi tôi chạm vào da thịt tôi. Mẹ lau nước mắt cho tôi. Tôi nói với bà rằng hãy cẩn thận với những vết chém mới sau ót của tôi. Mẹ tôi thở dài. Bà để mặc bà đang thoi thóp thở trên sàn nhà. Bà nhúng khăn vào nước nóng rồi chườm lên trán tôi.
Ai đó đang rót máu xuống trên đầu chúng tôi. Máu chảy xuống trên đỉnh đầu và loang ra cả bức tranh của tôi. Rồi họ hát.
về vội
một người bạn vội về
theo chuyến xe những người
bạn khác nằm chờ trên
tuyến chiến tranh hết lâu
Kèn ma tháng Tư
Âm liếm xương òa bay
Rực hồng lời oan nghiệt
Âm bay âm bay miết
Chiều nghiến răng trên cao
Phép tính của một nho sĩ
Chết, khi tuổi trẻ ngập kín hồn là tuyệt phúc. Vì chết mà nụ cười vẫn tươi. Còn mang hồn nhiên thánh thoát. Tôi nói Tiểu Khanh đừng ngại chết. Tiểu Khanh biết tôi nói dối. Vì chết khi chưa kịp sống, là chết oan. Tiểu Khanh hiểu mà vẫn thương lời nói dối. Chết đi không than trách.
Ca sĩ, hãy hát thật hay. Quên đi chuyện bên ngoài cửa sổ.
thành phố rối loạn triệu chiêm bao ồn ào trong giấc ngủ
chiêm bao không hát hay
nhưng làm người mê sảng.
Cô ca sĩ tiếp tục nói
Khi hoàng hôn vùng vằng
phấn son
đổi thế đảo bộ tuồng diễn
a hả như ta đây
đông tây đẹp mặt chưa từng
phèng phèng
MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY
Có một người đàn ông bước chậm rãi lên thang lầu. Bước vào phòng ngủ. Đã quen cái cách của Mơ Bay, ông không bật đèn. Qua ánh sáng đèn đường rọi vào ông thấy một sự bày biện khá lạ lùng. Mền gối chăn mùng giày dép, áo quần đồ trang điểm của Mơ Bay được thu gom vào cái bao tải bự. Ngoài, có hàng chữ: “Đồ ve chai.”
Có một là thư dằn trên mặt bàn:
“Anh ạ, em Ra-Khỏi rồi. Hồn ra khỏi. Xác em là ve chai trong bao tải.

New Comments